Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 460

 

Hai mươi vạn còn lại được tái đầu tư, tiếp tục mua vào bán ra.

 

Như vậy, khoản tiền đó đều là tiền lời, cho dù có lỗ hết, cô cũng chịu đựng nổi.

 

Không thể để mất tiền vốn, Lục Ngọc cầm ba mươi vạn đưa cho Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy ngỡ ngàng hỏi: “Tiền ở đâu ra vậy?”

 

Lục Ngọc nói: “Tiền cổ phiếu.” Lục Ngọc cũng biết xây nhà tốn nhiều tiền, nên anh ấy càng có nhiều tiền càng tốt.

 

Có số tiền này, Phó Cầm Duy như hổ mọc thêm cánh. Ban đầu mua đất đã tốn ba mươi vạn, sau đó mua vật liệu xây dựng hai mươi vạn.

 

Bây giờ trong tay lại có thêm ba mươi vạn, toàn bộ tám mươi vạn mang đến Thâm Quyến đều đã nằm gọn trong tay anh.

 

Như vậy, mọi thứ đều dư dả. Website TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy hơi cảm động nhìn Lục Ngọc, cô thầm lặng mà lại gỡ rối được chuyện khiến anh canh cánh trong lòng bấy lâu.

 

Ngày nào cũng quần quật như thế, bữa ăn lại thiếu thốn, Lục Ngọc thật sự rất đỗi trăn trở. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Cô muốn tự mình nhận phần việc bếp núc cho công trường, nhưng một mình cô sức đâu mà kham nổi, vừa hay chị dâu Từ tới thăm.

 

Nghe Phó Cầm Duy từng xuýt xoa khen ngợi, nói vợ Từ Đại Nguyên không chỉ đảm đang mà còn sạch sẽ ngăn nắp, tay nghề nấu ăn cũng có tiếng nữa chứ! TruyenLau

 

Chị dâu Từ sẵn lòng giúp một tay, liền đáp: “Được chứ!” Dẫu sao họ ngày nào cũng ăn cơm suất công trường, nghe đám anh em thợ thuyền nói chưa tới chiều đã cồn cào cả ruột gan rồi.

 

Đồ ăn bán bên ngoài mục đích chỉ để kiếm tiền, làm sao mà tươm tất cho được. Dù có ra sao thì mình tự tay nấu vẫn yên tâm hơn nhiều.

 

Lục Ngọc nói: “Chị dâu, nếu chị nhận lời, mỗi tháng em sẽ trả chị tám mươi tệ!” Cũng là đồng lương khá khẩm ở đất Thâm Quyến rồi.

 

Chị dâu Từ nghe xong giật mình thon thót, đời này chị ấy chưa từng tự mình kiếm đồng tiền nào, đều là theo chồng phiêu bạt đó đây, chăm lo nồi cơm cái bếp cho cả nhà.

 

Chị ấy làm sao dám nhận tám mươi tệ chứ.

 

Chị dâu Từ nói: “Không cần trả tiền cho tôi đâu cô. Không thì ở nhà tôi cũng vẫn phải nấu cơm thôi mà.”

 

Lục Ngọc nói: “Vậy không được đâu ạ, không thể để chị thiệt thòi như vậy. Một mình chị cũng khó mà xoay xở nổi, sau này em sẽ thuê thêm hai người nữa phụ chị.”

 

Chị dâu Từ nghe nói còn muốn thuê người làm, lại nói: “Vậy thì phải tốn kém biết chừng nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy Từ Đại Nguyên nhà chị ấy từng kiếm được tiền, nhưng tính tình khẳng khái, luôn lo lắng cho anh em trong đội, thành ra tiền bạc cũng chẳng dư dả bao nhiêu. Quanh năm chật vật, thấy vậy nên không dám thuê thêm người ngoài.

 

Chị dâu Từ nói: “Thế này nhé, tôi xin mạn phép đưa ra một con số, ba chị em tụi tôi, mỗi người xin bốn mươi tệ là được rồi.”

 

Tính toán như vậy, cho dù kiếm được bốn mươi tệ, mọi người cũng sẽ cảm kích, có đồng ra đồng vào vẫn hơn là tay trắng.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì chị dâu vất vả quá rồi.”

 

Chị dâu Từ nói: “Đâu có vất vả gì đâu!” Sau đó chị ấy liền ra ngoài tìm người, những vợ con anh em thợ thuyền kia nghe nói còn có thể kiếm tiền, ai nấy cũng hăm hở hẳn lên.

 

Tối đó, Lục Ngọc kể lại đầu đuôi cho Phó Cầm Duy hay.

 

Phó Cầm Duy hoàn toàn ủng hộ, những năm nay, anh được Lục Ngọc nuông chiều quen rồi, cái miệng cũng trở nên khó tính, bây giờ thật sự chỉ vì chẳng đặng đừng mới phải ăn đồ ăn bên ngoài.

 

Sau ba ngày, bếp núc công trường chính thức bắt đầu hoạt động.

 

Buổi trưa, khi công nhân trong công trường cảm thấy uể oải, công việc cũng có phần chùng xuống.

 

Đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm nức mũi, hơn nữa từ xa tới gần, mùi hương cứ như có cánh mà len lỏi vào từng thớ mũi, khiến ai nấy đều phải hít hà.

 

Ai nấy đều ngẩng mặt lên hỏi: “Mùi gì thơm thế nhỉ?”

 

Từ Đại Nguyên đội chiếc mũ công trường màu vàng nói: “Vợ của anh Phó duyệt tiền, thuê chị dâu mấy cậu về nấu nướng đó. Từ nay, chuyên lo việc bếp núc cho anh em mình.”

 

Các công nhân nghe vậy lập tức mắt sáng bừng: “Ấy chà, thế thì còn gì bằng!”

 

“Ngày nào cũng ăn cơm suất công trường nhạt thếch, chẳng có vị gì, tới chiều đã không có sức mà làm rồi.”

 

Từ Đại Nguyên vừa bực mình vừa buồn cười, lẳng lặng huých chân người vừa nói một cái: “Mấy cậu không có sức thì nói không có sức, đừng có đổ vấy cho bữa cơm chứ.”

 

Đám công nhân này đều là anh ấy dẫn từ quê nhà tới, vốn quen thói bông đùa, cũng chẳng lấy làm giận dỗi gì, nói: “Thật đó, nếu cơm canh ngon, một mình em sẽ chén sạch hai phần cơm, làm luôn gấp đôi công việc.”

 

Từ Đại Nguyên hừ một tiếng: “Thôi bớt ba hoa đi.”

 

Trời nắng chang chang, cộng thêm mùi thơm nức mũi cứ mời gọi, họ cứ mong sao đến bữa cơm cho nhanh.

 

Đợi đến khi bữa cơm thực sự được dọn ra, những người thợ ở công trường ai nấy đều kinh ngạc, không ngờ bữa ăn lại có thịt.

 

Lục Ngọc đã mua xương gà ở chợ bán sỉ, chặt thành từng khúc lớn rồi đem hầm cùng khoai tây. Phần thịt dính trên xương gà cũng không ít. Hơn nữa, những miếng xương gà còn được chia đều, ai cũng có phần của mình.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu