Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 230

 

Tổ Điều Tra Tới

 

Lần này xem như Lý Đại Nguyên đã nắm được thóp của Lục Ngọc rồi. Cô ta là cán bộ, lại tự ý nghỉ việc công để làm việc riêng, nếu chuyện này bị phanh phui, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của cô ta.

 

Lý Đại Nguyên lại nói: “Ảnh hưởng gì chứ, giờ Trưởng thôn Vương vẫn còn thiên vị cô ta!”

 

Chị Lý rấm rứt: “Anh ơi, vậy chúng ta phải làm sao đây? Cũng vì cô ta mà chồng em đòi ly hôn, em thật sự không thể nào nuốt trôi cục tức này!” Dứt lời, chị ta lại bật khóc nức nở.

 

Lý Đại Nguyên đanh giọng: “Anh sẽ xử lý!”

 

Chị Lý mắt ngấn lệ nói: “Vẫn là anh trai thương em nhất!”
TruyenLau.com
 

Lời nói đó càng khiến Lý Đại Nguyên nảy sinh ý muốn bảo vệ em gái một cách mãnh liệt.

  TruyenLau.com

Lúc này, Lục Ngọc vẫn chưa hay biết gì về âm mưu của họ.

 

Lý Đại Nguyên biết Trưởng thôn Vương vẫn thiên vị Lục Ngọc, nên tốt hơn hết là làm lớn chuyện một chút. Anh ta đã suy nghĩ mấy ngày, hôm trước đã đến trạm điện thoại công cộng ở thôn bên cạnh, gọi điện thoại tố cáo Lục Ngọc là cán bộ thôn mà lại tư lợi làm ăn riêng.

 

Thời đó, việc tố cáo rất có hiệu lực. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Vừa nhận được tố cáo, cơ quan cấp huyện lập tức vào cuộc, sau đó đến nhà máy gang thép để điều tra xác minh.

 

Cán bộ thôn cũng là cán bộ, không thể làm ra những chuyện vi phạm pháp luật, kỷ cương.

 

Trong lúc này, Trưởng thôn Vương đang bàn bạc với Lục Ngọc về việc đưa rau củ trái vụ vào Cung tiêu xã, Lục Ngọc còn tỉ mỉ hướng dẫn cách đóng gói và vận chuyển các loại rau củ này.

 

Ngay lúc ấy, Trưởng thôn nhận được điện thoại, báo rằng có người tố cáo Lục Ngọc. Đoàn điều tra đã khởi hành, yêu cầu lãnh đạo thôn phải phối hợp điều tra.

 

Trưởng thôn cúp điện thoại, quay sang hỏi Lục Ngọc.

 

Trong lòng ông biết rõ Lục Ngọc đã đắc tội với không ít người.

 

Việc ra ngoài buôn bán, xưa giờ trong thôn vẫn luôn được mắt nhắm mắt mở.

 

Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc đồng áng là được, nhưng bây giờ có người cố tình điểm mặt chỉ tên, còn kể chi tiết chuyện Lục Ngọc buôn bán. Trưởng thôn khẳng định: “Người tố cáo chắc chắn là người trong thôn chúng ta.”

 

Họ còn nhắc lại chuyện căn nhà lớn của nhà họ Thẩm, việc bán nhà cũ để nộp tiền vào công quỹ là chuyện được phép làm. Ấy vậy mà giờ đây, khi có người nhắc lại chuyện cũ, nó lại bị bóp méo như thể lãnh đạo đã mở cửa sau cho Lục Ngọc vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trưởng thôn tức giận vô cùng, ông làm việc quang minh chính trực, bị người ta hiểu lầm oan uổng như vậy, đâu thể nhịn được.

 

Ông lập tức cho người đi hỏi khắp các nhà, quyết tìm ra kẻ tố cáo này.

 

Trong thôn chẳng có bí mật gì có thể giữ kín. Rất nhanh, Lý Đại Nguyên đã lộ diện. Chỉ có một mình anh ta là dạo gần đây lén lút đi lại trong huyện.

 

Lý Đại Nguyên là anh trai của chị Lý. Anh ta cũng có chút mâu thuẫn với Lục Ngọc, nhưng Trưởng thôn Vương vẫn luôn chẳng mảy may bận tâm. Nguyên nhân cũng chỉ vì chị Lý ôm lòng đố kỵ với Lục Ngọc, muốn trả thù trực diện.

 

Trưởng thôn lập tức gọi Lý Đại Nguyên tới hỏi chuyện: “Có phải cậu là người tố cáo không?”

 

Lý Đại Nguyên gân cổ nói: “Là tôi! Tôi đã dám làm thì không sợ người ta dị nghị!”

 

Trưởng thôn vô cùng tức giận: “Cậu còn dám nói lý ư? Trong thôn bán nhà, đã bán mấy ngày rồi, là Lục Ngọc nộp tiền đầu tiên, có gì không đúng mà cậu phải tố cáo?”

 

Thứ đáng ghét nhất chính là những kẻ thấy người khác có của thì ghen ghét, nhưng lại chẳng chịu tự mình làm nên trò trống gì.

 

Trưởng thôn nói: “Nếu cậu có ý kiến gì, phải nói thẳng với chính quyền thôn, chứ không phải đi tố cáo lung tung khắp nơi!”

 

Lý Đại Nguyên càng được đà, hùng hồn nói: “Mọi người đều ăn cơm tập thể, nếu cô ta đã có mối làm ăn riêng để kiếm tiền, vì sao không nói với thôn? Tôi đề nghị phải thu hồi toàn bộ số tiền Lục Ngọc đã kiếm được về công quỹ của thôn!”

 

Trưởng thôn nghe xong, cười khẩy một tiếng: “Bình thường cậu chẳng chịu cố gắng, chỉ biết dòm ngó miếng ăn của thiên hạ!”

 

Ông đang lớn tiếng phê bình anh ta thì bỗng có một chiếc xe ô tô tiến vào thôn.

 

Xe ô tô là thứ rất hiếm thấy ở thôn, rất nhanh đã thu hút sự hiếu kỳ của người trong thôn, ai nấy đều kéo nhau tới xem cho rõ.

 

Họ không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ hỏi thăm lẫn nhau.

 

Người trong đoàn điều tra tiến đến, nói: “Lục Ngọc, có người tố cáo cô ở bên ngoài tham ô công quỹ, tư lợi cá nhân, đào khoét nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, cô có nhận tội không?”

 

Nghe xong, những người dân có mặt ở đó không khỏi giật mình thon thót, biết rằng tội danh này không phải chuyện đùa.

 

Lục Ngọc khẽ nheo mắt, đáp lời dứt khoát: “Tôi chỉ là giúp đỡ bạn bè mà thôi!”

 

Chuyện này cô tuyệt đối không thể thừa nhận. Khoản tiền đã bị cáo buộc không hề nhỏ, một khi gật đầu, không chỉ đơn thuần là bị tịch thu tài sản. Thậm chí còn có thể bị khép vào tội hình sự, nhẹ thì giam giữ vài ngày, nặng thì còn khó nói.

 

Tổ điều tra tiếp tục làm việc với Lục Ngọc, xung quanh đã tụ tập không ít người dân đến vây xem.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu