Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 440

 

Cả mùa Tết, bọn trẻ vui, người lớn cũng vui, mỗi ngày không phải tới nhà họ Lục ăn cơm thì là tới nhà họ Phó tụ tập ăn uống. Rượu thuốc, trà bánh bình thường không nỡ ăn, nay đều được đem ra hết.

 

Thịt và cơm ăn thoải mái, không cần phải dè sẻn.

 

Mấy quả dưa hấu đó của Lục Ngọc cũng cực kỳ được lòng mọi người, mỗi lần ăn cơm thịt ngấy dầu mỡ, bổ một quả dưa ăn vào, vừa giòn ngọt lại vừa giải khát.

 

Tết vừa dứt, đến ngày phải lên đường, bất luận là người lớn hay trẻ nhỏ, ai nấy đều luyến tiếc không thôi.

 

Tiểu Tích Niên còn nói: "Giá mà được ăn Tết mãi thì tốt biết mấy."

 

Khiến Lục Ngọc bật cười trêu con trai là mèo lười.

 



 

Ăn Tết xong, số tiền quyết toán của xưởng Phó Cầm Duy đã được chuyển thẳng vào sổ tiết kiệm của Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc cầm cuốn sổ tiết kiệm, định cùng anh lên tỉnh tìm mua nhà.
TruyenLau
 

Ban đầu họ tính đi tàu hỏa, nhưng vừa mới qua Tết, vé tàu khan hiếm vô cùng, cộng thêm trên tàu thì chen chúc, ngột ngạt, mùi mồ hôi, mùi thức ăn quyện vào nhau khó chịu vô cùng, không khí bí bách đến khó thở, thế nên Phó Cầm Duy quyết định tự lái ô tô đi.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tổng cộng mất hơn sáu tiếng đồng hồ di chuyển.

 
TruyenLau
Lục Ngọc cũng không ngờ lại phải đi đường xa đến thế, cô ngồi trên xe mà mỏi lưng, ê ẩm cả người.

 

Phó Cầm Duy nói: "Một thời gian nữa, đợi cầu vượt hoàn thành, thời gian vào tỉnh có thể rút ngắn đi một nửa."

 

Bây giờ đường xá đang được sửa chữa.

 

Lục Ngọc nói: "Ừm, đợi lúc về, em sẽ lái thay anh!"

 

Phó Cầm Duy nhếch môi: "Thương anh à?"

 

Lục Ngọc cố làm ra vẻ lạnh nhạt: "Nào có, chú tâm lái xe đi thôi!"

 

Hai người cùng nhau lên tỉnh. Trước đây, Phó Cầm Duy từng hỏi thăm bạn làm ăn, nhưng chưa từng nghe nói chuyện mua nhà kèm giải quyết hộ khẩu.

 

Họ định tới xem thử, trên đường tiện thể hỏi địa chỉ nơi bán nhà.

 

Ai ngờ bác gái lại nói: "Tôi khuyên cô cậu đừng mua! Chúng tôi đây ai cũng chẳng mua, để nhà bọn họ cứ nằm đó mà không bán được. Chẳng biết là thứ gì mà bán đắt kinh khủng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bác gái than vãn một hồi lâu, mãi mới chịu nói cho họ địa chỉ của trung tâm giới thiệu nhà đất.

 

Năm 1984, khái niệm nhà ở thương mại còn chưa phổ biến. Phần lớn nhà cửa đều do cơ quan, đơn vị phân phát, hoặc là một số nhà tự xây.

 

Có những căn nhà sẵn để mua, mọi người vẫn vô cùng khao khát. Dù sao việc phân nhà còn phải xét đến thâm niên, lý lịch, không phải ai cũng có thể được phân.

 

Hầu như các gia đình đều phải chen chúc nhau trong những căn hộ tập thể chật hẹp, thế nên ai nấy đều khát vọng có một căn nhà riêng. Đến trung tâm bán nhà, ai ngờ giá lại đắt đến thế, khiến sự hứng khởi cũng vơi đi phân nửa.

 

Lục Ngọc sớm biết giá nhà ở tỉnh sẽ cao, đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Chỉ cần họ có thể giải quyết được việc nhập hộ khẩu để con cái được đi học, thì dẫu có đập nồi bán sắt cô cũng sẽ mua.

 

Cả hai đều hiểu môi trường giáo d.ụ.c ở tỉnh tốt hơn hẳn, nên hộ khẩu vô cùng quan trọng.

 

Họ tìm suốt dọc đường, cuối cùng cũng tìm được khu nhà mới, gồm hai dãy nhà cao năm tầng.

 

Phó Cầm Duy hơi bất ngờ: "Đây là vị trí tốt nhất của tỉnh rồi!"

 

Họ đi thẳng vào trung tâm giới thiệu nhà đất.

 

Cô nhân viên bán nhà nói: "Xin chào quý khách!" Thậm chí còn đích thân mở cửa cho họ. Thời buổi này mà có thái độ phục vụ chu đáo như vậy thì quả thực hiếm có.

 

Lục Ngọc nói với cô ấy: "Vậy cô giới thiệu cho tôi vài căn xem sao!"

 

Số người đến xem nhà thật sự không ít.

 

Cô nhân viên bán nhà nói: "Nơi này là vị trí đắc địa nhất, nằm ngay trung tâm thành phố, hơn nữa rất gần trung tâm bách hóa, bệnh viện trung tâm, viện nghiên cứu cấp tỉnh. Sắp tới còn có tuyến xe buýt công cộng, lúc đó đi lại sẽ càng tiện lợi."

 

Tổng cộng có hai loại nhà: một loại là căn hai phòng ngủ sáu mươi mét vuông, còn loại kia là căn ba phòng ngủ tám mươi mét vuông!

 

Lục Ngọc nhờ cô nhân viên bán nhà dẫn cô đi xem.

 

Diện tích tính toán bây giờ đều là diện tích thực của căn nhà, không phải diện tích tính cả khu vực chung như sau này, cho dù là hơn sáu mươi mét vuông trông cũng không hề nhỏ. Nhà được thiết kế rất quy củ, vuông vắn tươm tất.

 

Cô nhân viên bán nhà còn mạnh dạn khoe rằng trong mỗi căn hộ đều có nhà vệ sinh riêng. Hơn nữa chất lượng công trình rất đảm bảo, đều sử dụng vật liệu và gạch ngói loại tốt nhất.

 

Thời này, nhà có nhà vệ sinh trong phòng rất hiếm. Chẳng hạn như dãy nhà ba tầng gần đó, dù cũng bán cùng một địa điểm, nhưng chỉ xây nhà vệ sinh chung ở ngoài trời, trong nhà không có nhà vệ sinh riêng.

 

Lục Ngọc càng xem càng hài lòng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu