Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 349

 

Mọi người nghe vậy đều ngạc nhiên. Phần lớn người của viện nông học đều cúi đầu làm nghiên cứu, không biết những chuyện phức tạp, rắc rối của việc làm ăn buôn bán, cho nên mới có Hội chợ nông sản này.

 

Chính là muốn đẩy những thứ tốt ra thị trường, không ngờ họ đã tìm được đối tác rồi.

 

Lục Ngọc giới thiệu thôn của mình, còn nói mô hình trồng rau trái vụ của họ được chính quyền huyện hết lòng ủng hộ.

 

Mọi người nghe xong, còn có chút tâm đắc. Mô hình hợp tác này quả thực rất mới mẻ, nếu có thể thành công, vừa nghiên cứu khoa học, vừa làm kinh tế, kinh nghiệm này quả là đáng để học hỏi.

 

Rất nhanh, tất cả mọi người đều xúm xít vây quanh, hỏi giáo sư Từ và Lục Ngọc rốt cuộc hợp tác như thế nào.

 

Họ lại nếm thử mấy sản phẩm cây trồng mới do họ nghiên cứu.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Dưa chuột rất giòn, cà chua chua ngọt vừa vặn, trong đó dưa lưới khiến các vị giáo sư và bên chiêu thương khen không ngớt.

 
TruyenLau.com
Hương vị tưởng như bình thường nhưng đã được cải tiến rất nhiều, là thành quả tâm huyết của biết bao người mới có thể làm nên.

 

Tất cả mọi người đều vây lại đây, đợi tới khi sắp mở hội, bục chủ trì không có ai.
TruyenLau
 

Ban tổ chức tá hỏa khi thấy phần lớn các vị giáo sư lão làng lại đang say sưa trò chuyện với Lục Ngọc và nhóm của cô ở tận cuối hội trường.

 

Đợi khi người chủ trì tìm tới, đến lượt họ phát biểu, họ lại nói: “Bây giờ chúng tôi đang giao lưu!”

 

Một buổi chia sẻ kinh nghiệm thành công như thế này đủ để giúp họ tránh được biết bao lối đi vòng vèo.

 

Những người bên phía tổ chức sững sờ, nhưng các vị giáo sư này đều là bậc cương trực, mỗi người đều có thân phận, quả thật khó mà cưỡng ép họ làm theo ý mình.

 

Đành phải ở lại cùng họ.

 

Những người đến sau thấy chỗ này tụ tập đông vui, cũng đều kéo đến! Người càng lúc càng đông nghịt!

 

Các vị giáo sư liên tục đặt câu hỏi, Lục Ngọc cũng không che giấu, thẳng thắn trình bày mô hình hợp tác của cô cho họ nghe.

 

Mấy vị lão giáo sư không ngớt lời ca ngợi Lục Ngọc.

 

Cái phương thức hợp tác với nông thôn như vậy quả thực rất tân tiến, tự cung tự cấp, hiệu quả hơn gấp trăm lần so với việc thuê chuyên gia tư vấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Họ chỉ hận không thể chiêu mộ Lục Ngọc ngay lập tức, thậm chí có người còn nói thẳng: “Chúng tôi muốn xây dựng một mô hình tương tự như các cô, cô cứ đến thẳng đây làm giám đốc đi, chuyện đãi ngộ có thể thỏa thuận tùy ý.”

 

Trong lòng Đại Tráng dấy lên chút cảnh giác, trước đây anh ấy từng cảm thấy trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ cứ mang dáng vẻ lo sợ bảo bối nhà mình bị người khác dụ dỗ mang đi, thấy có phần buồn cười.

 

Bây giờ chính mình gặp phải, loại cảnh giác này cũng lập tức tràn đầy, chỉ sợ Lục Ngọc bị người ta chiêu mộ mất, lúc này thôn họ mọi việc đều cần đến bàn tay Lục Ngọc.

 

Anh ấy rất lo lắng, sợ Lục Ngọc đồng ý, anh ấy về thôn không biết giải thích thế nào.

 

Lục Ngọc nói: “Ngày mai tôi vẫn còn ở đây, sẽ viết một bản kiến nghị thật chi tiết, khi ấy mọi người cứ thế mà làm theo!”

 

Các vị lão giáo sư thấy Lục Ngọc lại chia sẻ một cách chân thành, vô tư như vậy, trong lòng vô cùng cảm động.

 

Mỗi người đi tiên phong đều phải hao tâm tổn sức mới có thể tìm ra một lối đi phù hợp, không ngờ cô lại vô tư sẻ chia: “Cô thật sự tình nguyện ư?”

 

Lục Ngọc đáp: “Đương nhiên rồi!” Xứ ta vốn là một nước nông nghiệp rộng lớn, thà dốc sức gây trồng thêm những sản phẩm chất lượng, còn hơn phí hoài thời gian trăn trở tìm cách hòa nhập thị trường.

 

Trong lúc này, Lục Ngọc còn nhận được thêm vài đơn đặt hàng lớn. Đặc biệt là dưa chuột, cà chua và dưa lưới của họ, dưa lưới được ưa chuộng và đặt mua nhiều nhất.

 

Một cuộc đại hội rau củ, vốn dĩ ở vị trí sau chót, ấy vậy mà họ lại trở thành những người thắng lớn.

 

Vốn dĩ là hành trình hai ngày, không ngờ ngày đầu tiên đã giải quyết xong chuyện quan trọng nhất rồi.

 

Còn một ngày còn lại, các vị lão giáo sư tha thiết mời Lục Ngọc đến xem thử giống cây do họ gây trồng, đặc biệt là giống nho thủy tinh đỏ, một thành quả nghiên cứu đáng tự hào.

 

Lục Ngọc đồng ý, các vị lão giáo sư vui mừng khôn xiết, lời hay ý đẹp chẳng tốn kém gì, họ cứ thế mà khen ngợi không ngớt, đến nỗi mặt cán sự Lý cũng giãn ra, cười tươi roi rói.

 

Anh ta dẫn Lục Ngọc đi, trông hãnh diện không tả xiết.

 

Cùng trò chuyện với những vị lão giáo sư này, thời gian trôi qua rất nhanh.

 

Buổi trưa khi ăn cơm, Lục Ngọc lấy phiếu cơm ra, mời những vị giáo sư này dùng bữa. Số phiếu cơm này chính là do chủ nhiệm nhà nghỉ tặng cô, trở về không dùng được, chi bằng ở đây dùng để làm quen, tạo mối quan hệ.

 

Các vị giáo sư này đều là những nhân tài quý giá, nay được dịp tiếp xúc tốt, biết đâu sau này còn có thể hợp tác lâu dài.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu