Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 113

 

Vốn dĩ anh ta chẳng có ác cảm gì với Lục Kiều, nhưng cứ bị cô ta lao tới bám víu hết lần này đến lần khác, khiến anh ta chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.

 

Bây giờ đã cự tuyệt Lục Kiều một cách dứt khoát rồi, vậy mà cô ta vẫn cứ mặt dày đeo bám lên người anh ta, đúng là chẳng biết liêm sỉ là gì!

 

Lý Dục Tài gằn giọng: “Tôi không hề qua lại với cô ta!”

 

Lục Ngọc đứng cạnh cũng nghe rõ anh ta đã nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra câu nói này.

 

Thời buổi bây giờ, nếp sống còn bảo thủ lắm. Không chỉ có phụ nữ, mà đàn ông cũng phải giữ mình như vậy.

 

Đặc biệt, Lý Dục Tài lại xuất thân từ một gia đình có truyền thống văn hóa, nên anh ta cực kỳ coi trọng sự trong sáng của tình yêu đôi lứa. Chưa từng nghĩ có một ngày, anh ta lại phải công khai phân bua về tình cảm của mình với một người phụ nữ nông thôn đanh đá, chua ngoa như vậy.

 

Đối với anh ta mà nói, chuyện này quả thực là cực kỳ mất mặt.

 

Lục Kiều cũng bất ngờ trước cách hành xử của mẹ mình. Nghe bà ta nói vậy, cô ta liền hiểu ngay mẹ mình đang có ý đồ gì.

 

Cưới trước yêu sau cũng chẳng sao. Kiếp trước cô ta còn có thể khiến tình yêu của hai người đến hồi viên mãn, kiếp này chắc chắn cũng sẽ làm được!

 

Lục Kiều im lặng, chỉ đứng bên cạnh, ánh mắt đầy tình ý không ngừng nhìn Lý Dục Tài.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Lý Dục Tài cảm thấy huyết áp mình sắp nhảy lên tới đỉnh đầu. Anh ta cố nén cơn giận trong lòng, lạnh giọng quát: “Lục Kiều, cô tự nói đi! Rốt cuộc là chuyện gì đây hả?”

 
TruyenLau
Chuyện này mẹ cô ta không hiểu thì thôi, lẽ nào bản thân cô ta cũng không hiểu sao?

 

Lục Kiều nhìn Lý Dục Tài hỏi: “Anh thật sự không chịu thừa nhận chuyện giữa chúng ta sao?”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Dục Tài hận không thể lớn tiếng mắng mỏ, Lục Kiều cô kiếp này khao khát đàn ông đến vậy sao, cứ nhất định phải bám riết lấy anh ta. Nhưng lễ giáo được hun đúc nhiều năm đã kìm giữ anh ta lại.

 

Lý Dục Tài quay sang nói với trưởng thôn: “Tôi thật sự… thật sự không biết Lục Kiều và mẹ cô ta lại có những lời lẽ như vậy. Tôi chưa hề qua lại với cô ta, nếu có một lời dối trá nào, trời sẽ giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t.”

 

Anh ta tức đến nỗi lời nói cũng đứt quãng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trưởng thôn tin tưởng Lý Dục Tài, sau vài lần tiếp xúc, ông nhận thấy anh ta là một thanh niên tài hoa, có học thức. Con bé Lục Kiều này ở trong thôn cũng được coi là khá khẩm, nhưng phóng tầm mắt ra toàn huyện thành, cô ta nào có ưu tú đến mức đó.

 

Ngược lại, Lý Dục Tài là một phóng viên của huyện, người ta dùng nắm đ.ấ.m cũng không giành được quyền lợi từ Tiết Gia Thôn, thế nhưng một ngòi bút của anh ta lại làm được.

 

Chị cả Lục Bình của Lục Ngọc có thể thuận lợi chuyển hộ khẩu tới thôn Đại Vũ, Lý Dục Tài đã có công rất lớn.

 

Một thanh niên tài năng như vậy muốn tìm đối tượng, có ai mà không nguyện ý chứ? Hơn nữa anh ta cũng tới thôn chưa được mấy lần, lần đầu tiên chính là chuyện Lục Ngọc gả thay, đây là lần thứ hai. Sao lại có thể có quan hệ yêu đương với Lục Kiều được?

 

Trưởng thôn nói với Lý Dục Tài: “Cậu bình tĩnh một chút.”

 

Dù sao trưởng thôn cũng làm cán bộ nhiều năm trong thôn, lập tức nhìn ra ý đồ của mẹ con Lục Kiều. Đúng là trai gái vừa lứa, Lý Dục Tài lại có điều kiện tốt, có người thầm thương trộm nhớ cũng là lẽ thường!

 

Nhưng nếu cứ bám víu người ta như thế này thì thật không hay chút nào, trưởng thôn quay sang nói với bác gái Lục: “Chuyện này không thể nói lung tung được, bây giờ mọi việc đều coi trọng chứng cứ, cô có bằng chứng nào chứng minh hai người họ từng qua lại không?”

 

Trưởng thôn từng có chuyến đi đến pháp viện huyện cũng thu được vài điều hay, bây giờ đã bắt đầu chú trọng đến “chứng cứ” rồi.

 

Bác gái Lục không hề có sự chuẩn bị tâm lý, còn tưởng mọi chuyện vẫn sẽ như trước kia. Trong quá khứ, danh tiếng của con gái quan trọng hơn tất cả, chỉ cần con gái cáo buộc có người trêu ghẹo mình, mặc kệ đối phương nói gì, mọi người đều sẽ mặc định là con gái nói thật!

 

Sao còn cần chứng cứ nữa chứ?

 

Lý Dục Tài nghe trưởng thôn nói vậy, thở phào một hơi, vừa nãy là sốt ruột đến hồ đồ, một lời nói dối trắng trợn như vậy mà anh ta còn không biết phải phân bua thế nào, may mà trưởng thôn thông minh.

 

Lục Ngọc nhìn mấy bà thím xung quanh đang xem náo nhiệt tới say sưa. Chẳng mấy chốc, chuyện xảy ra ở đây sẽ được truyền đi khắp thôn với bao lời thêu dệt sống động!

 

Bác gái Lục nuốt nước bọt, có phần căng thẳng.

 

Lý Dục Tài nói: “Tôi thật sự không hề qua lại với con gái bà, chắc chắn là các người đã hiểu lầm rồi.”

 

Anh ta sốt sắng muốn rũ bỏ mọi liên quan với Lục Kiều, vì vậy cô ta càng thêm lạnh lòng, nói: “Được, tôi sẽ nói ra chứng cứ. Bác cả anh ở nước ngoài, cô hai ở thủ đô, cha mẹ ở Cảng Thành, ông nội anh vẫn luôn muốn dẫn anh về bên cạnh đúng không?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu