Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 178

 

Lục Ngọc chạy vội vào trong thôn, vừa hay bắt gặp anh Hai Phó và anh Cả. Thấy cô tất tả, hai anh liền vội vàng hỏi han chuyện gì.

 

Lục Ngọc tiện miệng nhờ hai người họ phụ giúp.

 

Bấy giờ Lục Ngọc là người nổi tiếng khắp thôn Đại Vũ, cô vừa động tay chân là đã có không ít người hiếu kỳ đổ ra xem. Lúc bố Lục và mọi người ra đến nơi, từ xa đã trông thấy một xe thức ăn chăn nuôi chất cao như núi!

 

Họ vội vàng bước tới.

 

Người ra phụ đông nghịt, có người đẩy phía sau, có người đẩy hai bên. Chốc lát chiếc xe đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, ngay cả đám phụ nữ tò mò ra xem cũng xúm vào chỉ đường!

 

Chiếc xe chất đầy thức ăn chăn nuôi cứ thế được đẩy thẳng đến chỗ chuồng heo thì bắt đầu dỡ hàng. Người đông sức lớn, một núi cám và bã đậu cứ thế nhanh chóng được dỡ xuống.

 

Lục Ngọc lau vội mồ hôi trên trán, rối rít cảm ơn mọi người.

 

Những người ra phụ giúp được cô cảm ơn cũng có hơi ngượng nghịu, đáp: “Có đáng là bao.”
Website TruyenLau.com
 

Cũng có người tò mò, thím Hồng bèn hỏi: “Tiểu Ngọc này, sao cháu mua nhiều thức ăn vậy?” Cám và bã đậu dỡ xuống đã chất đầy một gian chuồng heo trống. Thứ này đâu có rẻ, sao cô lại mua nhiều như thể không tốn tiền vậy.

 

Sau đó Lục Ngọc liền kể rõ chuyện chỉ tốn hai mươi tệ cho cả một xe.

  TruyenLau

Mọi người nghe xong, đều bật cười, tán thành: “Đáng đời bọn họ!”

 

Cái xưởng chế biến lương thực kia ỷ thế là cơ sở của đội sản xuất của thôn, tha hồ hô giá trên trời. Cứ tưởng người trong thôn chất phác sẽ bó tay chịu trói, lần này coi như đã đụng phải người cứng cựa rồi, phải dạy cho bọn họ một bài học, nếu không thì cứ chịu thiệt thòi oan uổng mãi sao!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Chỉ là họ không tài nào hiểu nổi một chiếc xe ba bánh nhỏ bé như vậy mà sao lại có thể chứa được nhiều đồ đến thế.

 

Thím Hồng hỏi: “Các cháu kiếm được món hời lớn rồi.” Tính ra thì một bao không tới bốn hào.

 

Lục Ngọc mỉm cười, ngoài việc tốn chút sức lực khi chất dỡ mấy thứ này, trong lòng cô vẫn rất hả hê. Chẳng qua món hời này chỉ có thể kiếm được có một lần. Chắc là xưởng chế biến lương thực kia đã liệt cô vào danh sách đen rồi.

 

Lục Ngọc mệt rã rời, mồ hôi trên người dính bết khó chịu, chỉ muốn quay về tắm rửa thay đồ cho thoải mái.

 

Bây giờ, mua hai mươi tệ thức ăn chăn nuôi, lại mua thêm hai tệ dây thừng, trong tay cô chỉ còn lại hai mươi tám tệ. Dựa theo lời Lưu Bàng nói, lúc heo con chào đời đã được tiêm phòng rồi. Bây giờ trong tình huống có thức ăn và nước uống đầy đủ, thì không cần gì thêm nữa.

 

Tuy nhiên, heo còn nhỏ, Lưu Bàng cũng dặn nên nấu thức ăn rồi hãy cho ăn là tốt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mẹ Lục đã bắc nồi lên bếp, lát nữa sẽ nấu bữa đầu tiên cho đám heo con khi chúng về tới.

 

Lục Ngọc và mọi người đều đi khỏi, nhưng những người khác vẫn còn vây quanh chuồng heo bàn tán. Chẳng bao lâu nữa, chuyện Lục Ngọc dùng giá hời như vậy để mua được nhiều thức ăn chăn nuôi sẽ truyền khắp thôn!

 

Lục Ngọc về tới nhà, nếu không phải xưa nay đã quen sạch sẽ, lúc này cô chỉ hận không thể nằm dài trên giường ngủ một lát, mệt tới mức đôi chân cũng không nhấc lên nổi.

 

Phó Cầm Duy rất nhanh cũng bước vào phòng.

 

Lục Ngọc nhìn anh cũng ra một thân mồ hôi, thấm ướt cả quần áo, có hơi ngượng ngùng. Cô nói: “Anh tắm trước nhé?” Cô muốn ra ngoài né tránh.

 

Tuy hai người đã ở bên nhau, nhưng ban ngày ban mặt nhìn trần trụi vẫn có chút e ngại.

 

Phó Cầm Duy nói: “Tắm chung đi.”

 

Khiến gò má Lục Ngọc ngày càng đỏ lựng.

 



 

Tắm xong tinh thần sảng khoái, Lục Ngọc nói: “Lần sau mình làm cái ống sắt trong nhà, dựng một cái phòng tắm đơn giản! Cũng đỡ phải mỗi bận bưng nước vào phòng tắm, thế này luôn cảm thấy tắm chưa đã cái người.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Được, sau này anh đi hỏi họ thử làm thế nào. Anh sẽ đi mua vật liệu.”

 

Lục Ngọc nói: “Chỗ em có tiền.” Lần trước Phó Cầm Duy nhận lương, đã đưa cho mẹ chồng mười lăm tệ, còn lại là của vợ chồng bọn họ.

 

Nhà họ Phó không tách riêng, luôn làm như vậy, tiền kiếm được tiêu chung, nơi nào cần chi tiêu thì hỏi mẹ chồng.

 

Nhưng mấy hôm nay Lục Ngọc mua đồ hộp, mua nước ngọt cho cả nhà đều là ghi nợ, tới cuối tháng trừ đi tiền đưa cho mẹ chồng, trong tay chỉ còn vỏn vẹn một tệ. Anh cho Lục Ngọc, nhưng nàng cũng không nhận, nói rằng số tiền này cứ xem như của Phó Cầm Duy.

 

Thế nhưng, anh vẫn cứ muốn Lục Ngọc được tiêu xài thoải mái.

 

Phó Cầm Duy nói: “Chuyện đó cũng chẳng khó khăn gì, chỉ là có vẻ như trong nhà chẳng còn một thước đất trống nào.” Xung quanh đều đã được xây dựng để chất đầy những đồ đạc sinh hoạt lặt vặt, muốn dọn dẹp để có một gian riêng dùng để tắm rửa thì quả là điều xa xỉ.

 

Lục Ngọc thở dài: “Giá mà chúng ta có thể ra ở riêng thì hay biết mấy.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu