Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 454

 

Phó Tích Niên rất thích trường mới. Sau khi nộp tiền nội trú nửa năm, mang theo tiền tiêu vặt, nạp đầy thẻ cơm, thằng bé vẫy tay với cha mẹ rồi quay người bước vào trong sân trường.

 

Lục Ngọc bỗng dưng không kìm được cảm xúc, nhào vào trong lòng Phó Cầm Duy, nước mắt thấm ướt n.g.ự.c anh.

 

Phó Cầm Duy ôm chặt bả vai Lục Ngọc: “Con sớm muộn sẽ lớn, nhưng anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em.”

 



 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy ngồi máy bay tới Thâm Quyến.

 

Nơi này khi đó vẫn chỉ là một làng chài nhỏ, vừa xuống máy bay nhìn quanh còn chưa to bằng một thị trấn. Những kẻ ôm mộng đổi đời, nhìn một cái đều không khỏi vỡ mộng. Từ sân bay đi ra, phải đi xe rất lâu, xung quanh vẫn đều là đất hoang vu.

 

Lục Ngọc tới thẳng khu vực trung tâm, cuối cùng mới nhìn thấy chút bóng dáng của một thành phố.

 

Sau khi họ ổn định chỗ ở trước, Lục Ngọc không màng nghỉ ngơi hay ăn uống, mà tới ngay nơi tìm nhà.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Nơi này chưa có môi giới bất động sản, muốn thuê nhà thì phải dựa vào hỏi thăm. Lục Ngọc tìm được một căn hộ trong dãy nhà tập thể này, cô thấy có người ở bên dưới đang giặt giũ.

 

Cô liền tìm dì này hỏi: “Dì ơi, nhà ở đây có người muốn cho thuê không ạ?” Người dì thấy cô dùng khẩu âm đặc sệt người từ nơi khác đến, nói: “Có chứ.”

  Website TruyenLau.com

Sau đó, dì dùng giọng địa phương gọi một tiếng. Một người phụ nữ ăn mặc thời thượng đi tới, liếc nhìn Phó Cầm Duy vài lượt. Với nhan sắc, dáng người và khí chất của Phó Cầm Duy, dù ở đâu anh cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà.

 

Người phụ nữ này cũng không quên chuyện chính, nói: “Chỗ tôi có ba căn nhà, dẫn hai người đi xem thử!” Cả khu nhà này đều thuộc về cô ta, vừa nghe nói đã khai mở đặc khu kinh tế, nhà cửa liền nhanh chóng được thuê hết. Chỗ cô ta là nhà mới xây, cho thuê cực kỳ nhanh.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người phụ nữ vừa dẫn Lục Ngọc đi xem nhà vừa không ngớt lời khen: “Hai vị có con mắt tinh tường thật đấy, khắp mười dặm quanh đây, e rằng chẳng tìm được căn nào tươm tất hơn chỗ này đâu!”

 

Chính vì là nhà mới xây, cho nên giá có nhỉnh hơn mặt bằng chung một chút.

 

Cô chủ nhà giới thiệu nơi này vốn có hơn bốn mươi căn hộ, đại đa số đã có người thuê, bây giờ chỉ còn ba căn.

 

Một căn là ở tầng trên cùng, mùa hè nóng như đổ lửa.

 

Còn có một căn ở tầng một, ám mùi nhà vệ sinh khá nồng.

 

Lục Ngọc ưng căn ở tầng giữa, cũng là căn có giá cao nhất: hai mươi ba tệ một tháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ở đây, tiền thuê tính theo nửa năm một kỳ.

 

Trước khi đến, Lục Ngọc đã chuẩn bị sẵn một ít tiền mặt, lập tức chốt ngay căn nhà và ký hợp đồng.

 

Căn hộ ở đây hơi giống kiểu nhà trọ phổ biến về sau này, vừa vào cửa đã là giường ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh là hai góc nhỏ chật hẹp, riêng biệt.

 

Có lẽ là để thuận tiện cho việc cho thuê, cũng không trang trí gì nhiều, thoạt nhìn thì sáng sủa, rộng rãi, thế nhưng thực tế chỉ kê vỏn vẹn một chiếc tủ, một cái giường đơn sơ.

 

Đúng như lời cô chủ nhà nói, nơi này đã được xem là có điều kiện khá giả ở vùng này rồi.

 

Nhưng đối với Lục Ngọc và Phó Cầm Duy mà nói, quả thực vô cùng đơn sơ, thậm chí có phần tồi tàn, bất luận là ở thành phố hay ở thôn, nhà của họ đều rất tiện nghi, rộng rãi.

 

Căn trong thôn là biệt thự phong cách Trung Hoa, căn trong huyện là căn nhà kiểu Tây có vườn tược. Chen chúc trong một căn hộ tập thể như thế này vẫn là lần đầu tiên trong đời.

 

Ký hợp đồng xong, chủ nhà dặn tiền điện nước họ phải tự chi trả, còn đưa cả phiếu thu tiền điện, tiền nước, có thể tạm ứng trước một khoản tiền nhất định.

 

Đợi sau khi chủ nhà rời đi, Lục Ngọc mới thả lỏng, mặc dù ngôi nhà có ra sao đi nữa, thì đây cũng sẽ là tổ ấm của hai người.

 

Đột nhiên, Lục Ngọc khẽ thét lên một tiếng nhỏ: “Ối giời!” Sau đó nép mình vào lòng Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy theo bản năng ôm lấy cô, nhìn theo hướng cô thét, trên đất có một con sâu róm đen sì, to bằng ngón tay cái.

 

Phó Cầm Duy nhanh chóng tiến tới đập c.h.ế.t nó.

 

Lục Ngọc vẫn còn kinh hãi, hồn vía lên mây, vậy mà nơi này cũng có sâu bọ.

 

Phó Cầm Duy nói: “Thôi được rồi, chi bằng anh đi mua t.h.u.ố.c diệt sâu, xịt khắp trong ngoài một lượt, đóng chặt cửa sổ, ủ mấy ngày. Chúng ta cứ ra ngoài ở nhà nghỉ trước, đợi hết mùi t.h.u.ố.c rồi chúng ta hãy dọn tới!”

 

Lục Ngọc nói: “Xem ra chỉ có thể làm vậy thôi.” Chỉ cần nhìn thấy một con sâu, liền có muôn vàn sâu bọ đang ẩn mình trong các ngóc ngách. Lục Ngọc chỉ nghĩ thoáng qua đã rùng mình sởn gai ốc.

 

Hai người ra ngoài tìm nhà nghỉ. Đi ngang qua quán ăn nhỏ, hai người gọi hai bát miến xào. Chắc hẳn vì bay một chặng đường dài nên ai cũng bụng đói cồn cào, ăn ngon lành, chẳng chút kén chọn.

 

Cán bộ nhà nghỉ yêu cầu xuất trình giấy kết hôn, sổ hộ khẩu và chứng minh thư cá nhân đầy đủ thì mới được phép thuê phòng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu