Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 312

 

Lục Ngọc khẽ quay mặt đi, âm thầm lau nước mắt.

 

Hai mẹ con cô trải chăn đệm xong rồi đỡ Phó Chi vào. Dù sao cũng ấm áp hơn phần nào, cái rét ở đây cứ như cắt da cắt thịt.

 

Lúc quay về, gương mặt mẹ Lục khắc khoải nỗi đau.

 

Lục Ngọc vỗ về: “Mẹ đừng lo, chuyện này con có thể tìm cách xoay sở!”

 

Mẹ Lục nói: “Cháu vất vả quá rồi, nếu cần tiền thì cứ nói với mẹ một tiếng!”

 
TruyenLau
Sáng ngày hôm sau, tuyết ngừng rơi. Rất nhiều người muốn vào huyện, đều muốn thử xem sao, liệu việc mua bán đã thực sự bỏ phiếu hay chưa. Lục Ngọc đi cùng với họ.

 

Lục Ngọc vào huyện để hoàn tất giấy tờ, sau khi cùng họ tới huyện liền rẽ hai lối.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc cầm tờ đơn trưởng thôn viết, tìm được vị chủ nhiệm phụ trách, sau đó trình bày rõ sự việc.

 

Tất cả đều phù hợp quy trình, vị chủ nhiệm cũng tỏ vẻ thoải mái, dứt khoát nói với Lục Ngọc: “Được, ký tên đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Thủ tục khá gọn nhẹ. Chờ Lục Ngọc ký tên xong, ông liền đóng dấu xác nhận, nỗi lo lắng trong lòng cô cuối cùng cũng vơi đi phần nào.

 

Lúc Lục Ngọc quay về, cô ghé Bạch Gia Thôn trước.

 

Trưởng thôn Bạch đang có mặt ở đó, Lục Ngọc đưa giấy tờ công văn cho ông ta xem.

 

Trưởng thôn Bạch nói: “Ồ, ra là chuyện này ư? Được, cô cứ tới đón người đi!” Ông ta đồng ý để cô đón người.

 

Nhưng làm xong việc rồi, ông ta vẫn luôn theo sát Lục Ngọc, muốn nói thêm vài câu với cô, mong Lục Ngọc chỉ ra mánh khóe làm ăn gì đó, giúp cho Bạch Gia Thôn phát triển hơn.

 

Lục Ngọc thừa hiểu ý ông. Cô nói: “Trưởng thôn Bạch, dạo này cháu còn chút việc riêng, đợi rảnh rỗi nếu có chỗ nào cần tới cháu, chú cứ tìm cháu.”

 

Trưởng thôn Bạch vẫn chờ đợi câu nói này. Nghe Lục Ngọc nói xong, ông cười tít mắt. Thấy cô đón Phó Chi đi, cuối cùng còn đặc biệt sai người chuẩn bị một chiếc xe bò đưa họ về.

 

Chân của Phó Chi đã bị thương tích nặng nề, không thể đi được.

 

Như vậy, Lục Ngọc lại cảm ơn trưởng thôn Bạch rồi cùng Phó Chi về thôn.

 

Lục Ngọc dùng chăn quấn Phó Chi thật cẩn thận.

 

Tới thôn Đại Vũ.

 

Bốn phía tuyết phủ trắng xóa, nhưng dưới gốc cây đầu thôn thế mà vẫn có rất nhiều người rảnh rỗi quây quần, chẳng nề hà gió rét, đều ở đây trò chuyện rôm rả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Lục Ngọc đưa một người phụ nữ về, mọi người đều tiến tới. Nhìn kỹ hơn, rồi có người ngạc nhiên thốt lên: “Tôi tưởng là ai, đây không phải Phó Chi sao?”

 

“Phó Chi là ai?” Rất nhiều những cô con dâu mới về thôn không biết, vội vàng đi lên hỏi. Chỉ có những người hơi có tuổi đó mới biết, thì thầm kể lại.

 

Chuyện năm đó thực sự gây xôn xao cả một vùng. Cho dù không biết Phó Chi là ai, nhưng nói ra chuyện năm đó, ít nhiều cũng còn giữ lại chút ấn tượng.

 

Nhất thời những tiếng xuýt xoa, bàn tán lại nổi lên xôn xao.

 

Lục Ngọc không bận tâm đến đám người hiếu kỳ, trực tiếp đưa Phó Chi về nhà.

 

May mà nhà cô rất nhiều phòng, có thể sắp xếp riêng một gian phòng. Chăn đệm đều có sẵn cả.

 

Mẹ Lục nghe tiếng động liền vội vã chạy ra. Nhìn thấy Phó Chi được đón về, bà biết những chuỗi ngày cơ cực, đau khổ của chị ấy đã qua! Cảm xúc không thể nào kìm chế được nữa, bật khóc nức nở: “Chị Phó Chi, chị chịu khổ rồi!”

 

Phó Chi chẳng có lấy chút phản ứng nào, đôi mắt vô hồn chỉ nhìn chằm chằm bà.

 

Lục Ngọc nói: “Tắm cho dì ấy trước, sau đó kiểm tra vết thương trên mình mẩy. Con đi tìm Lão Dương Đầu.”

 

“Được.” Mẹ Lục chỉ khẽ đáp được một tiếng. Gặp phải chuyện lớn kiểu này, trước giờ bà chưa từng có chủ định gì, may mà con bé Lục Ngọc vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh.

 

Mẹ Lục vội vàng đi đun nước nóng, Chị cả Lục nghe tin cũng vội vàng chạy sang giúp một tay.

 

Trên người Phó Chi đã rất lâu không tắm rửa, khi dùng nước sạch ngâm và nhẹ nhàng chà lên da, từng mảng ghét đen sì cứ thế bong ra.

 

Thân thể bà ấy chi chít những vết thương do rét cóng, có chỗ sưng tấy, lại có chỗ nứt nẻ, trông thật thê thảm.

 

Hơn nữa bà ấy gầy trơ xương, đến mẹ Lục nhìn cũng không khỏi ứa nước mắt.

 

Vì sợ chạm vào những vết thương, việc tắm rửa một lần thôi cũng đã tiêu tốn hết sức lực của hai mẹ con.

 

Sau khi tắm xong, quần áo cũ của Phó Chi đã rách bươn, đành phải tìm đồ cũ của Lục Ngọc cho bà ấy mặc tạm.

 

Lục Ngọc thấp hơn Phó Chi một chút, nên khi bà ấy mặc vào, ống tay áo và ống quần đều rất ngắn, phần bên trong thì rộng thùng thình, có thể thấy bà ấy đã gầy đến mức nào.

 

Rất nhanh sau đó, Lão Dương đã tới. Ông chính là vị thầy t.h.u.ố.c năm xưa đã bắt mạch phát hiện Lục Ngọc mang thai.

 

Ông bắt mạch cho Phó Chi, đoạn trầm giọng nói: “Bệnh tình của Phó Chi quá nghiêm trọng rồi.”

 

Cả đời ông từng chẩn đoán cho rất nhiều người, nhưng đây là trường hợp nặng nhất mà ông từng gặp, hoàn toàn là chứng suy nhược đã lâu năm.

 

Hai chân bà ấy còn có di chứng cũ: “Nếu chậm trễ thêm chút nữa, e rằng phải đưa tới bệnh viện để cắt cụt chân.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu