Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 191

 

Tới Thôn Đại Vũ Khảo Sát

 

Các vị giáo sư vừa nghe Lục Ngọc nói vậy liền cảm thấy vô cùng tâm đắc.

 

Cộng thêm tình hình ở đây, vì số lượng cây trồng bị trộm quá ít ỏi mà báo công an cũng chẳng ích gì. Dường như những kẻ trộm rau đã nắm rõ điều này, nên lại càng trộm cắp hung hăng hơn.

 

Chính vì thế họ mới muốn chuyển Viện Nông học tới một nơi khác.

 

Đã sắp bàn bạc thành công rồi, ai ngờ giữa chừng lại bị phá ngang, cộng thêm một vài vấn đề tồn đọng từ trước, cuối cùng đành phải thôi.

 

Bây giờ Lục Ngọc cầm kế hoạch tới, bao gồm cả một số thư giới thiệu và những vấn đề về chính sách, khiến lão giáo sư và viện trưởng ở đây đều vô cùng rung động.

 

Viện trưởng vẫn còn chút cẩn trọng, nói với Lục Ngọc: “Cô cứ quay về trước đi, tôi sẽ suy nghĩ kỹ càng, sau đó sẽ cho cô đáp án.”

 

Lục Ngọc gật đầu, chuyện lớn như thế này đúng là nên cân nhắc thấu đáo. Sau đó cô nói với họ: “Vậy được ạ, cháu sẽ dạo quanh đây một chút, đợi buổi tối bắt chuyến xe đó về thôn. Nếu các vị có suy nghĩ gì, lúc nào cũng có thể nói với cháu!”
TruyenLau.com
 

Mọi người nhìn Lục Ngọc, lòng không khỏi bất ngờ. Dù tuổi đời còn trẻ, nhưng cô gái này lại toát ra một khí chất hiếm có, thu hút ánh nhìn của mọi người.

 

Vị giáo sư hỏi Lục Ngọc: “Xin mạo muội hỏi một câu, cô có thân phận gì vậy?”

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc lập tức lịch sự đáp: “Cháu là cá nhân tiên tiến của thôn chúng cháu, lại là cán bộ phụ nữ nữa ạ!” Loại thân phận này ở bên ngoài vẫn rất khiến người ta phải nể trọng.

 
TruyenLau
Không có thân phận này thật sự không được, dù sao thì Lục Ngọc còn quá trẻ.

 

Nghe vậy, vị giáo sư liền dấy lên lòng kính nể. Một cán bộ trẻ tuổi như vậy ắt hẳn phải có bản lĩnh hơn người. Hèn chi khí chất của cô lại khác biệt đến vậy.

 

Giáo sư hứa sẽ trịnh trọng suy nghĩ, còn Lục Ngọc thì định dạo quanh đó một chút.

 

Cô vừa rời đi, mấy vị giáo sư lại bắt đầu sốt ruột.

 

Họ nói với viện trưởng: “Chúng ta phải nhanh chóng chuyển đi thôi, ở đây làm sao mà ổn định để nghiên cứu được chứ!” Cứ chốc chốc lại bị mất trộm, hơn nữa họ còn có chút va chạm với người dân quanh đây, bây giờ chỉ mới nghi ngờ thôi chứ chưa có bằng chứng cụ thể.

 

Ai nấy đều nhìn nhau với ánh mắt đầy nghi hoặc, giờ đây có một cơ hội tốt như vậy để họ có thể chuyển đến một vùng khác mà làm việc, còn gì bằng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Viện trưởng trầm ngâm hỏi: “Mọi người đều nhất trí là có thể rời đi sao?” Trong lòng viện trưởng cũng đã có ý định, nhưng với cương vị viện trưởng, ông vẫn phải cân nhắc nhiều mặt.

 

Các đồng chí xung quanh vô cùng nóng ruột: “Ông còn nghĩ ngợi gì nữa, cơ hội này ngàn năm có một đấy!”

 

Chỉ sợ sau khi Lục Ngọc đi rồi lại thay đổi chính sách, khi đó họ lại rơi vào thế bị động.

 

Tóm lại, chỉ có một câu: họ muốn đi.

 

Viện trưởng nghe vậy cũng hạ quyết tâm: “Được thôi, lát nữa chúng ta sẽ đi xem xét một vòng, nếu thật sự có thể, chúng ta sẽ chuyển địa điểm nghiên cứu.”

 

Tuy nhiên, biển hiệu của viện nông học vẫn phải để lại, còn toàn bộ công việc thực nghiệm ngoài đồng sẽ chuyển về thôn Đại Vũ. Rất nhanh, họ đã đạt được sự đồng thuận chung!

 

Lục Ngọc dạo quanh một lát, phát hiện trên phố lớn cũng chẳng có gì hay ho.

 

Mỗi người đều qua lại vội vã, quần áo cũng chỉ có ba màu đen, lam, xám đơn điệu. Thậm chí, họ còn nhìn cô thêm vài lần, có cả bác gái đeo băng đỏ nghiêm mặt hỏi cô đến đây làm gì.

 

Nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã và các cửa hàng cũng không nhiệt tình như ở chỗ cô, Lục Ngọc không mua gì, chỉ dạo một chút rồi quay về.

 

Cô quay lại viện nông học, định tạm biệt các vị giáo sư.

 

Lần này ra ngoài vội vàng, cô không kịp mang theo chút quà nào cho mấy vị giáo sư già. Vừa nãy, cô thấy bánh đậu xanh bán bên đường cũng được, tuy không mềm mịn như bánh cô làm, nhưng ăn tạm cũng ổn. Cô mua hai cân để các vị giáo sư có thể chia nhau ăn.

 

Lần này, các vị giáo sư già nhìn thấy cô lại vô cùng niềm nở: “Cô gái này cũng quá khách sáo rồi, làm gì mà phí tiền ra thế!” Thái độ đã thân thiết hơn không ít, họ nói: “Chúng tôi đã bàn bạc kỹ rồi, có thể tới chỗ cô khảo sát ngay!”

 

Lục Ngọc mừng quýnh: “Thật sao ạ?”

 

Vốn tưởng họ phải suy nghĩ rất lâu, không ngờ lại quyết định nhanh đến vậy!

 

Sau đó cô niềm nở nói: “Hoan nghênh mọi người tới ạ, vậy mọi người định khi nào tới, để cháu tiện bề sắp xếp một chút.”

 

Lão viện trưởng cũng là người nhanh nhẹn, nếu đã đồng ý thì không có gì phải trì hoãn, liền nói: “Không cần chuẩn bị gì cả, chúng tôi là đi làm học vấn, không phải đi hưởng phúc. Thế này đi, chọn ngày không bằng đụng ngày, vậy hôm nay chúng ta lên đường!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu