Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 75

 

Tên Trộm Trộm Quần Trong

 

Người khách nọ ăn ngon lành, khiến những người xung quanh cũng thấy thèm thuồng, ai nấy đều muốn mua thêm vài phần nữa.

 

Mấy cái đầu vịt cứ thế bán hết veo. Hai vị khách lớn tuổi hay kì kèo, thấy còn sót lại vài chiếc chân vịt, bèn hỏi nếu mua sạch sẽ thì có được bớt chút đỉnh không.

 

Lục Ngọc gật đầu đồng ý, thế là thoắt cái hàng họ cũng bán sạch bách. Cô vui vẻ dọn dẹp hàng quán, rồi đi tìm Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy và Lục Ngọc đều không mang cơm theo, hai người bèn ghé vào một tiệm mì nhỏ gần đó, gọi hai bát mì.
TruyenLau
 

Lục Ngọc cũng đói lả cả người, tuy biết mì này chẳng ngon bằng mì cô tự nấu, nhưng được cái sợi mì cũng coi như dai.

 

Sau khi ăn uống xong xuôi, Lục Ngọc ngồi đợi Phó Cầm Duy tan làm. Cô nữ nhân viên từng gây sự với cô hôm trước, chắc là không chịu nổi cảnh ngày nào cũng nhìn Lục Ngọc và Phó Cầm Duy quấn quýt bên nhau, đã xin thôi việc mất rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc trong lòng thấy khoan khoái lạ thường, mấy cô bán hàng còn lại thì đều trở nên thân thiết với cô.
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc cùng Phó Cầm Duy tới chỗ làm của anh. Hôm nay, cô bắt đầu tính toán sổ sách, trừ đi tiền vốn, tổng cộng thu về được bốn mươi tệ. Trừ tiếp phần của ba cô chị dâu, cô còn lại được hai mươi tám tệ.

 

Mấy ngày qua, Lục Ngọc đã tích cóp được hơn năm mươi tệ. Cứ đà này, chưa đầy một tháng, cô đã có thể trả hết tiền mua chiếc xe lôi.

 

Phó Cầm Duy lặng lẽ nhìn Lục Ngọc. Cô gái linh cảm được, lập tức ngước mắt nhìn lại.

 

Phó Cầm Duy hỏi: "Cười tủm tỉm cái gì vậy?"

 

Lục Ngọc đáp: "Đâu có ạ." (Cô nghĩ, kiếm được tiền nên trong lòng vui vẻ vậy thôi.)

 

Phó Cầm Duy nhìn dáng vẻ rạng rỡ của cô, trong lòng cũng thấy ấm áp hơn nhiều.

 

Hôm nay, ông lão giao hàng tới tận hai chuyến. Lục Ngọc vốn là người đáng tin cậy, tiền nong đều được thanh toán sòng phẳng tại chỗ. Trên nét mặt u sầu của ông lão cũng hiện rõ vài phần nhẹ nhõm.

 

Không chỉ riêng Lục Ngọc kiếm được tiền, mà ông lão kia mỗi ngày cũng bỏ túi được ba tệ. Đến cả trại vịt cũng chẳng thể ngờ rằng mấy thứ đầu thừa đuôi thẹo này lại có người mua, giúp họ kiếm thêm chút tiền lẻ bỏ túi.

 

Kể từ khi Lục Ngọc bắt đầu bán hàng, đã có không ít người được hưởng lợi theo.

 

Hôm nay, sau khi về nhà, cô chia cho ba cô chị dâu và mẹ chồng Tiêu Thái Liên mỗi người bốn tệ. Ai nấy đều mừng quýnh cả lên, giờ đây còn hận không thể cung phụng Lục Ngọc.

 

Mọi công việc chuẩn bị giờ đây hoàn toàn không cần cô nhúng tay vào, cô chỉ cần nêm nếm gia vị là đủ. Ngay cả việc trông nom bếp lửa cũng đã có chị ba Phó nhận làm luôn rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc mới gả về đây có mấy ngày, mà tiếng nói của cô trong nhà họ Phó đã có trọng lượng hơn hẳn.

 

Lục Ngọc vốn là người ham nhàn, thấy có người tình nguyện làm giúp, cô vui vẻ gật đầu đồng ý.

 

Tiêu Thái Liên kéo Phó Cầm Duy sang một bên. Là một người góa bụa, bà có nhiều chuyện tế nhị không tiện nói thẳng với đứa con trai đã có vợ, chỉ khéo léo nói bóng gió: "Mẹ vừa xin được một ít rượu lộc pín ở chỗ chú ba con, con trai tẩm bổ vào cho khỏe."

 

Phó Cầm Duy xưa nay chưa từng đụng tới một giọt rượu, liền đáp: "Mẹ ơi, con không thích uống rượu đâu."

 

Tiêu Thái Liên nhíu mày, nói: "Thứ này ai mà quan tâm con có thích uống hay không! Con phải cố mà uống vào đi, chứ không thì bao giờ mẹ mới được bế cháu nội đây?"

 

Phó Cầm Duy lập tức hiểu ý của mẹ mình, anh ta bỗng thấy ngượng ngùng.

 

Anh nói: "Mẹ, chẳng phải mẹ vẫn bảo chăm cháu mệt nhọc lắm sao? Hơn nữa, các anh đều đã có con rồi, con cũng đâu có vội vàng gì."

 

Bà đáp: "Mẹ thích chăm cháu lắm, chẳng mệt chút nào đâu. Đợi khi mẹ xin được rượu lộc pín về, con nhất định phải uống đó. Thứ đó cực kỳ tốt cho cơ thể con đấy!"

 

Mặt Phó Cầm Duy bất giác đỏ bừng lên.

 

Tiêu Thái Liên thấy vậy thì bật cười: "Con trai tôi, đã kết hôn rồi mà sao vẫn còn ngây ngô như vậy chứ. Thôi được rồi, được rồi, con về phòng với vợ con đi."

 

Vợ chồng mới cưới, dù sao cũng nên quấn quýt bên nhau một chút chứ.

 

Phó Cầm Duy vốn định trở về phòng, nhưng bị mẹ nói thế, anh ta lại đ.â.m ra lúng túng, không biết có nên về phòng ngay hay không.

 

Đúng lúc này, bà thím hàng xóm ở vách bên bỗng chạy ra hóng chuyện.

 

Tiêu Thái Liên vốn cũng là người ham hóng chuyện, vội vàng gọi người hàng xóm lại hỏi: "Có chuyện gì vậy thím?"

 

Người hàng xóm kể lại đầy vẻ sinh động: "Ôi chao, chiếc quần lót của bà cụ Lục bị mất rồi! Nghe nói bên trong toàn là tiền bạc, bà ta đang khóc lóc ỉ ôi đòi báo công an kia kìa!"

 

Tiêu Thái Liên nghe vậy, mặt biến sắc, ban ngày ban mặt thế này mà sao lại gặp phải phường biến thái, ngay cả đồ lót của bà cụ cũng dám thó mất.

 

Đến cả cái quần lót của bà già cũng chôm chỉa, thật sự quá vô liêm sỉ!

 

Các bà cụ trong thôn Đại Vũ đều thấy bất an, bởi vì họ cũng thích may túi nhỏ trên quần lót, giấu tiền ở đó.

 

Ai mà ngờ trong thôn lại xuất hiện kẻ chuyên trộm quần lót thế này.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu