Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 366

 

Không ngờ giữa năm đã mổ heo, mọi người đều vô cùng mong đợi: “Dạo này thèm thịt quá chừng, nằm mơ cũng muốn được gặm hai miếng giò heo, không ngờ giờ lại có thịt heo để ăn rồi.”

 

Người bên cạnh nghe vậy, liền phá ra cười mà nói: “Tôi cứ thắc mắc sao tự dưng lại mổ heo chứ? Hóa ra là do anh thèm thịt, vậy chúng tôi đều được nhờ phúc của anh rồi!”

 

Một người khác chen vào: “Đừng có nói thế, là nhờ phúc của nhà họ Lục đấy!”

 

Trong thôn tổng cộng mổ ba con heo béo, gom được hơn bảy trăm cân thịt. Một trăm hộ dân, mỗi nhà có thể được chia năm sáu cân thịt! Phần còn lại dùng để nấu lẩu. Lấy thêm chút cải trắng khô, cà muối bỏ vào nấu cùng, ăn vào thì ngon tuyệt cú mèo.

 

Trong những ngày thôn mổ heo, mọi người rảnh rỗi đều kéo ra đầu làng dạo chơi, hễ gặp người ngoài thôn là lại hả hê khoe khoang.

 

Trưởng thôn nhìn thấy đều phải kéo họ về: “Được rồi, đừng có đắc ý quá thế.” Trước đây, ông ta có thể đắc ý hơn bất cứ ai, cái thời mua được máy kéo, cứ lái vòng quanh thôn cả ngày. Bây giờ đã biết khiêm tốn hơn nhiều, cũng đành chịu thôi, vì rau củ quả ở thôn họ đã nổi tiếng tận thành phố, khiến các thôn xung quanh đây đều ganh tỵ ra mặt.

 

Rất nhiều người còn đặc biệt tìm đến tận chỗ lãnh đạo huyện nói chuyện, rằng đều là cùng một huyện cả, cuộc sống ai cũng khổ sở, có công việc làm ăn khấm khá này sao lại không nói cho thôn khác biết.

 

Lãnh đạo cũng đành bó tay, chỉ đành nói với họ rằng có thể để họ tự bàn bạc với nhau. Nghe nói không ít thôn cũng bắt đầu hành động theo rồi.

  TruyenLau.com

Thế nên bây giờ trưởng thôn đã khiêm tốn hơn nhiều.

 
TruyenLau.com
Nhưng người trong thôn lại không để ý nhiều đến thế, họ được phát thịt heo nên ai nấy cũng đều rất vui vẻ.

 

Buổi sáng hôm đó, thôn đặc biệt thỉnh đồ tể tới. Đồ tể cũng không lấy tiền công, khi ra về chỉ cần lấy mười cân huyết heo, năm cân thịt ngon, và năm cân lòng heo là được.
Website TruyenLau.com
 

Họ kéo heo tới đầu thôn, tổng cộng ba con heo trong thôn cộng thêm một con heo nhà họ Lục, đều được đưa ra g.i.ế.c mổ.

 

Con heo nhà họ Lục thì để riêng ra ăn. Tiết heo thì không lấy, dành cho bà con trong thôn cùng nhau làm món huyết.

 

Hơn phân nửa trẻ con trong thôn đều kéo nhau đi xem mổ heo, đây là sự kiện náo nhiệt bậc nhất mỗi độ giáp Tết.

 

Lục Ngọc ở nhà đợi, cô không chịu được mùi tanh nồng, ngai ngái của tiết heo.

 

Qua một lúc, chị cả Lục ghé sang nói chuyện với cô: “Má mình đi huyện rồi!” Đem mấy con heo còn lại lên huyện bán. May mắn thay, ở trại chăn nuôi đều là người quen cả, dù không có chú Bàng ở đó thì cũng bán được giá phải chăng.

 

Sau khi bán hết heo lớn, lại mua thêm ít heo con về, còn có thể nuôi thêm lứa nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị cả Lục nán lại bên Lục Ngọc, thấy cháu trai cưng mũm mĩm đáng yêu, liền lại gần chơi đùa cùng Tiểu Tích Niên một lúc. Thằng bé thì không hề biết lạ, gặp ai cũng cười tủm tỉm, khiến ai trông thấy cũng yêu mến.

 

Tấm lòng yêu thương con trẻ vô bờ bến trong lòng chị cả Lục cũng được thằng bé khơi dậy trọn vẹn.

 

Một lát sau, nhìn thấy bà Lục mặt mày hớn hở bước tới, khoe: “Bán hết heo rồi!” Rồi bà đặc biệt rút ba trăm tệ ra, trao cho Lục Ngọc, dặn dò: “Đây là tiền con heo nuôi cho con Phó Chi đấy.”

 

Giờ bán rồi thì phải giao tiền cho nó chứ.

 

Lục Ngọc cầm lấy cất giúp. Lần trước, Phó Chi có gọi điện về, nói dăm bữa nữa sẽ ghé qua nhà một chuyến.

 

Bà Lục lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi, vừa mới ghé qua một lát đã lại vội vã rời đi.

 

Chị cả Lục nói: “Giờ má mình cũng khác xưa nhiều rồi.” Có sự nghiệp riêng rồi nên khác hẳn, bà dồn hết tâm trí vào cái trại heo.

 

Cả hai ông bà đều là người đôn hậu, chân chất. Ngày ngày, họ quét dọn chuồng trại, nấu cháo heo, còn tranh thủ học chữ, mua sách chuyên về chăn nuôi. Từng câu từng chữ đều được ghi chú phiên âm, rồi học thuộc làu làu, hết thảy hai cuốn sách dày cộp.

 

Giờ đây đã trở thành những chuyên gia "nửa mùa" thực thụ rồi đấy.

 

Chị cả Lục cười nói: “Với cái năng lực hăng hái như thế này thì có việc gì mà không làm nổi chứ.”

 

Lục Ngọc cũng nói: “Má với cha chỉ là không có cơ hội thôi. Nói cho cùng, vẫn là do ông bà nội cả, lẽ ra ngày đó không nên chỉ cho một mình bác cả đi học mới phải.”

 

Cha Lục vốn rất thông minh, tiếc rằng lại bị gia đình làm lỡ dở cả tương lai.

 

May mắn thay, giờ có cái trại heo này, đã giúp ông lấy lại được sự tự tin năm xưa.

 

Thêm vào đó, có tiền từ việc bán heo, lưng ông cũng thẳng hẳn ra, khí chất cũng khác biệt.

 

Ăn Tết xong chưa được bao lâu, cha mẹ Lục và chị cả Lục đã dọn đến căn nhà cũ của nhà họ Lý. Bao nhiêu năm trời sống trong căn nhà nhỏ bé tối tăm, cuối cùng cũng được ở trong một căn nhà rộng rãi, khang trang.

 

Nhà cửa không còn chật hẹp, con người cũng trông sáng sủa, hoạt bát hơn hẳn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu