Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 345

 

Thiết Ngưu quả thực đặt thùng đồ vào tay gã. Giám đốc Lý liền trật eo, chỉ nghe một tiếng "ái", gã ngã phịch xuống đất, may mà không làm dập mấy mớ rau củ, trái cây.

 

Thiết Ngưu vội vươn tay đỡ lấy, vẻ mặt phẫn nộ quát: “Đàn ông đàn ang mà chút đồ này cũng không khiêng nổi, đúng là vô dụng!”

 

Thiết Ngưu khiêng trông thì nhẹ nhàng lắm.

 

Nhưng Giám đốc Lý không ngờ cái thùng mà Thiết Ngưu cầm dễ dàng như vậy hóa ra lại nặng trịch, khiến gã mất hết mặt mũi. Tiếng kêu rắc một cái từ thắt lưng, hỏng thật rồi.

 

Lục Ngọc thấy vậy, liền nói: “Thôi bỏ đi, chúng tôi không dám phiền Giám đốc Lý nữa. Tự chúng tôi đi!” Nói rồi, cô lấy chìa khóa từ quầy lễ tân và nhanh chóng rời đi.

 

Chủ nhiệm sợ người đàn ông mặc áo đen kia sẽ báo cáo chuyện này, cũng vội vã theo sau.

 

Giám đốc Lý trật eo, ngại gọi người, toàn thân cứng đờ. Gã vội vàng bảo cô gái ở quầy lễ tân gọi xe cho gã.

 

Cô ả vừa bị gã làm cho kinh tởm, sao có thể giúp gã gọi xe? Nàng ta vừa lau sàn, vừa lau bàn, cứ giả vờ như không nhìn thấy gã. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Khiến Giám đốc Lý tức đến nỗi c.h.ử.i đổng: “Con đàn bà thối, còn không mau tìm người đưa tôi đến bệnh viện!” Gã nói một câu, mồ hôi trên trán càng túa ra nhiều hơn. Cứ động nhẹ một chút là đau thấu tim.

 

Cô gái quầy lễ tân chần chừ mãi đến nửa tiếng sau, cuối cùng cũng sợ gã xảy ra chuyện, đành gọi một người đàn ông vạm vỡ đến đưa gã đi bệnh viện. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Giám đốc Lý vừa thấy vóc dáng của người đàn ông kia, trong lòng hơi yên tâm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nhưng người đàn ông biết rõ gã đã trật eo, vẫn đỡ gã dậy, muốn dìu gã đi ra ngoài.

 

Giám đốc Lý đâu thể cử động nổi, chỉ hơi chạm vào eo một chút là toàn thân đau đớn tột cùng.

 

Gã lập tức nói: “Không được, tôi không đi nổi. Anh mau gọi xe cho tôi.” Người đàn ông này cũng có vẻ ngô nghê, nói: “Nhưng tôi không có tiền!”

 

Ngồi xe ba bánh phải tốn tiền mà.

 

Giám đốc Lý nói: “Tôi có tiền!” Nhưng gã lục trong túi, lúc ra ngoài vội vã vốn chẳng mang theo đồng nào. Gã liền nói: “Bây giờ anh đến phòng của tôi lấy tiền.”

 

Tuy người đàn ông này chậm tiêu, nhưng cũng không đến nỗi ngu ngốc: “Thế thì tôi không đi được. Lỡ như anh mất tiền, thế thì chẳng biết ăn nói thế nào. Anh tự quay lại lấy đi!”

 

Giám đốc Lý toát mồ hôi lạnh ròng ròng: “Tôi không về được. Bây giờ tôi đã thành cái dạng gì rồi chứ?” Đây là người đàn ông tìm ở đâu ra vậy, sao mà lề mề, rề rà quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người đàn ông đưa cho gã hai lựa chọn: hoặc là dìu gã đến bệnh viện, hoặc là gã tự quay về lấy tiền để đi xe.

 

Giám đốc Lý không thuyết phục được anh ta, mà đến bệnh viện cũng phải tốn tiền, đành nhịn đau quay về phòng lấy tiền. Phải mất đến nửa tiếng gã mới lê được ra khỏi cửa.

 

Người gã đầm đìa mồ hôi, chỉ cảm thấy cực hình cũng chẳng qua là như thế này mà thôi.

 

Vừa ra khỏi cửa lớn nhà nghỉ, người đàn ông chê gã chậm chạp, kẹp hai cánh tay gã lại, rồi quăng mạnh người gã lên chiếc xe ba bánh. Chỉ nghe Giám đốc Lý kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Cô gái ở quầy lễ tân phì cười một tiếng.

 

Người đàn ông kia là người làm việc thô lỗ nhất chỗ họ, bình thường quét nhà cũng có thể vung bụi bay mù mịt nửa thước.

 

Đủ để gã phải chịu trận rồi!

 



 

Lục Ngọc cùng Đại Tráng và Thiết Ngưu đã an ổn tại nhà nghỉ. Lục Ngọc là con gái nên được ở riêng một phòng nhỏ, còn Đại Tráng và Thiết Ngưu ở chung một phòng.

 

Vừa vào phòng, hai người lập tức khen ngợi Lục Ngọc, nói rằng cách làm của cô thật quá hả giận.

 

Chẳng trách Trưởng thôn lại cực kỳ tin tưởng cô, nếu chuyện này rơi vào tay họ, chắc chắn chỉ có nước bó tay chịu trận, may mà có Lục Ngọc ở đây.

 

Tuy hai người rất vui, nhưng trong lòng cũng luôn thấp thỏm lo âu.

 

Chỉ sợ Giáo sư Mập và Cán sự Lý quay lại trách mắng Lục Ngọc.

 

Cho tới khi Cán sự Lý và Giáo sư Mập quay lại, họ đến kể lại chuyện này. Đại Tráng còn thêm một câu kết: “Nếu không phải tôi ăn mặc quê mùa làm mất thể diện huyện, cũng sẽ không xảy ra chuyện này. Ông muốn trách thì cứ trách tôi đi.”

 

Trong lòng Đại Tráng tự nhủ, dù thế nào đi nữa, Lục Ngọc là cán bộ chủ chốt của thôn mình, lại còn được đích thân trưởng thôn căn dặn phải bảo vệ. Tuyệt đối không thể để cô ở bên ngoài chịu ấm ức, anh phải có trách nhiệm với việc này.

 

Dẫu Thiết Ngưu chẳng nói một lời, nhưng vẫn vững vàng đứng cạnh Đại Tráng, dùng hành động để thể hiện sự ủng hộ của mình dành cho Lục Ngọc.

 

Cán sự Lý nhìn Lục Ngọc, rồi lại đưa mắt sang vị giáo sư béo, khựng người lại đôi chút. Ai nấy đều nơm nớp lo âu.

 

Đúng vào lúc đó, cán sự Lý bất chợt thốt lên một tiếng, rồi buột miệng nói: "Mẹ kiếp, thật hả dạ!"

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu