Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 405

 

Với mức thu nhập của Lục Ngọc và Phó Cầm Duy hiện tại, muốn gom đủ số tiền ấy cũng phải mất gần một năm trời, nhưng quả thật có xe riêng thì đi lại thuận tiện hơn rất nhiều.

 

Phó Cầm Duy cầm lái, chẳng mấy chốc hai người đã về tới cổng làng.

 

Đỗ xe ở một khoảnh đất rộng rãi trong thôn, hai người xuống xe rồi đi thẳng về nhà họ Lục.

 

Chị hai, anh rể và hai đứa cháu nhỏ đều đã tề tựu đông đủ.

 

Lục Ngọc lần đầu tiên gặp anh rể, trông anh ấy khá tuấn tú, đứng đó cũng không hề nhận ra là người bị tật ở chân.

 
Website TruyenLau.com
Hai đứa cháu nhỏ cũng rất thanh tú, đứa lớn nhất đã chừng bảy tám tuổi rồi.

 

Vừa nhìn thấy Lục Ngọc, chúng liền ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Dì út!” Khiến trái tim Lục Ngọc tan chảy.

 

Cô muốn lục túi nhưng lại phát hiện ra đi vội vàng quá, chẳng mang theo thứ gì.
TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy khéo léo lén đưa cho Lục Ngọc hai phong bao lì xì, mỗi cái mười tệ. Lục Ngọc thoáng nhìn qua liền thở phào nhẹ nhõm.

 
TruyenLau.com
Trong túi áo vét của Phó Cầm Duy lúc nào cũng có sẵn một ít tiền mặt và đồ lặt vặt. Anh thường chuẩn bị đề phòng khi đi giao thiệp bên ngoài sẽ có lúc cần dùng đến.

 

Lục Ngọc liền gọi hai đứa cháu lại: “Lần đầu gặp mặt, các con cầm lì xì này đi nhé.”

 

Hai đứa cháu ngước nhìn cha mẹ, chưa biết có nên nhận hay không.

 

Lục Ngọc kiên nhẫn khuyên mãi, chúng mới chịu cầm lấy.

 

Chị hai Lục mỉm cười nói: “Nếu dì út đã cho thì các con cứ nhận đi!” Vừa dứt lời, hai đứa nhỏ liền vui vẻ cầm lấy.

 

“Chúng con cảm ơn dì út ạ!”

 

Lục Ngọc dịu dàng xoa lên gương mặt bầu bĩnh của hai đứa cháu. Chúng có vẻ e thẹn, liền trốn sau lưng chị hai Lục.

 

Lục Ngọc chào hỏi: “Chào chị hai, chào anh rể.” Phó Cầm Duy cũng đứng bên cạnh cúi chào.

 

Anh rể có vẻ căng thẳng, khẽ “ừm” một tiếng đáp lại.

 

Chị hai Lục nói: “Anh chị đã quyết định sẽ chuyển vào huyện sinh sống, chắc sẽ làm phiền các em không ít.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc xua tay: “Phiền phức gì đâu ạ, anh chị có thể đến đây, em vui còn không kịp. Cứ ở tạm chỗ em trước đã, anh chị cứ từ từ tìm nhà, khi nào có chỗ phù hợp rồi tính.”

 

Anh rể vốn là người tàn tật, bình thường rất nhạy cảm, sợ người khác coi thường mình. Thấy Lục Ngọc có thái độ tự nhiên, không chút dè dặt, trong lòng anh ấy cũng nhẹ nhõm phần nào.

 

Trước đó nghe vợ kể em gái út nhà vợ rất tốt, nay gặp mặt quả nhiên là như vậy.

 

Chị hai Lục nói: “Chị sẽ ở tạm hai ngày thôi, tìm được nhà là sẽ nhanh chóng dọn đi ngay!”

 

Chị ấy có thể đưa ra quyết định này cũng vô cùng khó khăn, lúc đầu bàn bạc, bên nhà chồng suýt chút nữa là nổi cơn thịnh nộ.

 

Phải giằng co nhiều lần mới đi được, bởi vì cha mẹ chồng không đồng ý, nhưng các chị em dâu lại không muốn để họ tiếp tục chiếm tiện nghi nên đã nói đỡ rất nhiều, cuối cùng mới có thể chuyển ra.

 

Cha Lục đứng bên cạnh nói: “Hôm nay các con đều đã về đây rồi, ở lại nhà ăn miếng cơm đi. Cha sẽ làm vài món ngon, mấy cha con rể chúng ta làm vài chén!”

 

Đây là lần đầu ông gặp được con rể thứ hai của mình nên có hơi căng thẳng, nói chuyện còn vấp váp.

 

Lục Ngọc nói: “Được ạ, để con nấu.”

 

Chị hai Lục reo lên: “Em út nấu ăn ngon nhất, chúng ta có phúc được ăn rồi!”

 

Mấy lần trước Lục Ngọc nấu đồ ngon, bảo chị ấy mang về, khiến cho mọi người trong nhà đều mê mẩn, vô cùng thích ăn.

 

Lục Ngọc bảo Phó Cầm Duy đi mua thêm chút đồ, Phó Cầm Duy liền lập tức ra ngoài.

 

Chị hai và anh hai đều ngượng ngùng nói: “Cứ nấu đại chút đồ là được rồi, đâu cần phải phiền em rể cất công đi một chuyến.”

 

Lục Ngọc đáp: “Không sao đâu, anh ấy đi xe, nhanh hơn nhiều.” Có lẽ sẽ mua được chút thịt thà gì đó về.

 

Lục Ngọc nói thêm: “Anh ấy không có ở đây, vừa hay chúng ta có thể nói chuyện riêng.” Đoạn cô hỏi dò xem họ có tính toán gì khi đặt chân vào huyện.

 

Lục Ngọc từng là cán bộ thôn, ăn nói lại khéo léo, chị hai Lục ban đầu còn ấp a ấp úng, sau đó thì càng nói càng mạnh dạn, rành mạch.

 

Nếu thật sự có thể an cư lạc nghiệp trong huyện, vậy sau này về nhà chồng cũng có chỗ dựa, có thể tự hào.

 

Lục Ngọc nói: “Thực ra anh chị rất phù hợp để lên huyện sinh sống. Anh chị đều có chút nghề trong tay, chỉ cần cả nhà chịu khó làm ăn thì nhất định sẽ không c.h.ế.t đói được đâu!”

 

Hai người ở trong thôn vốn không quen với việc đồng áng, bây giờ đã theo hệ thống khoán hộ rồi, cũng chẳng có ai sẽ mãi cho phép họ ăn bám mãi. Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, ra ngoài bôn ba kiếm sống vẫn hơn bất cứ thứ gì.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu