Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 63

 

Lục Kiều kể rằng cô vô tình được Lý Dục Tài ra tay cứu giúp, anh ta đã đưa cô về nhà mình tá túc, và sáng hôm sau mới đưa tới đồn công an trình báo, đúng kiểu tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân trong truyện vậy.

 

Bác gái Lục nghe xong, mắt sáng trưng: “Thế thì rõ ràng là nó thích con rồi! Nếu không thì làm sao lại dẫn con về nhà chứ.”

 

Ở thôn làng này, bất kể vì lý do gì, trai đơn gái chiếc ở chung một đêm, thế nào cũng có người dị nghị, nói ra nói vào. Nhà họ Lý là người trong huyện, không lẽ đến chút quy tắc này cũng không biết sao!

 

Lục Kiều bày tỏ: “Con muốn xin việc ở huyện, như vậy có thể gần anh ấy hơn một chút.”

 

Trong lòng bác gái Lục vô cùng ủng hộ, nhưng rất nhanh sắc mặt lại khó coi: “Nhà mình có quen biết ai đâu, biết tìm ai mà nhờ vả chuyện này?”

 

Lục Kiều liền nói: “Nhà mình không quen thì nhà họ Lý quen chứ sao, mẹ. Chuyện này mẹ cứ nghe con, ngày mai mẹ cầm chút quà ghé thăm họ một chút, trước là để bày tỏ lòng cảm ơn, sau đó mới nói đến ngụ ý của mình!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bác gái Lục còn chút chần chừ: “Làm thế có được không nhỉ?”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đi cảm ơn người ta mà lại còn đòi người ta giúp đỡ.

 

Ai ngờ Lục Kiều nhíu mày, vô cùng không tán đồng: “Con đâu phải người ngoài. Sau khi kết hôn với Lý Dục Tài, con chính là con dâu chính thức của nhà họ Lý. Giúp con kiếm một công việc để nâng cao thân phận, đến lúc đó họ cũng hãnh diện chứ sao.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Bác gái Lục cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhưng lại bị thái độ chắc nịch của con gái làm cho lúng túng, không thể nghĩ ra rốt cuộc là sai ở đâu. Đêm đã khuya, bác gái Lục dứt khoát không nghĩ nữa.

 

Ngày hôm sau, bà ta mới nhớ ra chuyện mình định hỏi hôm qua, bèn nói với Lục Kiều: “Cậu ta có thích con không đấy?”

 

Lục Kiều rất tự tin: “Mẹ cứ yên tâm đi.”

 

Kiếp trước hai người họ vẫn luôn ân ái mặn nồng. Cô còn sinh cho Lý Dục Tài một cậu con trai, tình cảm ấy sao có thể không sâu đậm được cơ chứ.

 

Dáng vẻ tự tin lại chắc nịch này của cô ta khiến bác gái Lục có chút dự cảm không lành, liền hỏi: “Chắc không phải con đã trao thân cho cậu ta rồi đấy chứ?”

 

Lý Dục Tài là phóng viên, gia đình có tiếng tăm. Không hiểu một cô gái nông thôn như Lục Kiều lấy đâu ra cái tự tin lớn đến thế.

 

Lục Kiều nói: “Mẹ, mẹ đừng nói lung tung.”

 

Bây giờ là thập niên 80, nếu có tin đồn gì không hay, e rằng sẽ bị cả làng chê cười.

 

Lúc này bác gái Lục mới yên tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà thu dọn hai chai rượu trắng hạng tốt, rồi cùng Lục Kiều đến thị trấn huyện, định tới nhà họ Lý để cảm ơn.

 



 

Lục Ngọc kho cổ vịt đến tận nửa đêm, cuối cùng cũng nhấc nồi lớn khỏi bếp, ngâm trong nước sốt qua một đêm, hương vị thấm đẫm vào từng thớ xương.

 

Buổi sáng, anh ba Phó giúp cô khiêng thùng gỗ đựng đầy cổ vịt, cánh vịt lên chiếc xe ba bánh. Lần này Lục Ngọc còn cẩn thận chuẩn bị thêm một số bát đũa tiện dụng.

 

Sáng sớm vội vã, cô nấu một bát canh nóng hổi cho mình và Phó Cầm Duy. Canh có vị rất tươi ngon, hai người húp xong, Phó Cầm Duy bảo cô ngồi lên xe.

 

Hai người vừa rời đi, đã nhìn thấy Lục Kiều và bác gái Lục đang đứng ở cổng làng.

 

Hai người họ muốn lên thị trấn huyện thì phải đi chuyến xe buýt duy nhất. Vé xe một hào, người thì đông nghịt, đến giờ này chắc chắn phải chen chúc chật ních. Thêm nữa đường đất nông thôn cũng gập ghềnh, thường xuyên có ổ gà ổ voi, có thể khiến người không say xe cũng phải lảo đảo, hoa mắt chóng mặt.

 

Bác gái đã làm mất công việc của chồng, ở nhà cũng không dám ngẩng mặt lên. Tiền trong tay cũng chẳng còn bao nhiêu. Mua hai chai rượu hạng tốt này đã khiến bác gái Lục hơi xót lòng, còn phải tốn tiền đi xe vào huyện, càng tiếc đứt ruột. Nhìn thấy Lục Ngọc ngồi trên xe ba bánh thì tức anh ách.

 

“Lục Ngọc, Tiểu Phó, các người đi đâu vậy? Cho hai bác cháu tôi đi cùng với. Bác chưa từng được ngồi xe ba bánh bao giờ.”

 

Lục Ngọc đáp: “Ngại quá, hết chỗ rồi ạ.”

 

Lục Ngọc rất khâm phục cái thói không biết ngượng này của bà ta. Lúc đầu đã gây chuyện đến nông nỗi đó, hoàn toàn trở mặt nhau, vậy mà bà ta còn không biết ngại mà xin đi nhờ xe không công?

 

Lục Ngọc chẳng hiền lành như mẹ ruột cô, bị người khác chèn ép còn sợ làm phật ý người ta.

 

Cô căn bản không bận tâm đến họ, càng không sợ làm mếch lòng họ.

 

Phó Cầm Duy không nói gì, chiếc xe vun vút lướt qua, cuốn theo một vệt bụi dài.

 

Bác gái Lục muốn tiết kiệm chút tiền xe, nhưng không ngờ lại bị họ đối đãi như vậy.

 

Bà ta nói với con gái: “Có gì mà ghê gớm đâu! Con mau chóng gả cho người thành phố đi, rồi cho con nhỏ đó biết tay!”

 

Bà ta chẳng ưa cái thái độ ngông nghênh đó của Lục Ngọc.

 

Lục Kiều cũng nghĩ như vậy: “Cô ta giống như châu chấu cuối thu, chẳng nhảy nhót được mấy nữa đâu.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu