Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 478

 

Anh chụp cho các bà mấy kiểu ảnh trong vườn hoa, nào là ảnh chụp riêng từng người, rồi ảnh chụp chung, chụp hết một cuộn phim mới thôi.

 

Dặn các bà đợi khi về sẽ rửa ảnh ra cho người nhà cùng coi.

 

Sau đó lại vào nhà, Lục Ngọc đã chuẩn bị sẵn phòng ốc cho hai bà, sắp xếp đâu vào đấy, chu đáo vô cùng!

 

Hai người này không chịu ngồi yên, chẳng mấy chốc đã chui vào bếp lụi cụi làm gì đó. Một lát sau, họ liền bưng ra một bát canh.

 

Lục Ngọc dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Phó Cầm Duy, nhưng anh lại vờ như không thấy. Cuối cùng, cô đành miễn cưỡng nuốt vài miếng, rồi thôi.

 

Đợi đến tối về phòng, Lục Ngọc liền nhéo vào cánh tay Phó Cầm Duy: “Vừa nãy sao anh chẳng chịu giúp em gì cả?”

 

Phó Cầm Duy: “Hả?”

 
TruyenLau.com
Lục Ngọc biết anh đang vờ ngây ngốc, bực mình lắm, vừa nhéo vừa cấu. Một lát sau, Phó Cầm Duy cười nói: “Đúng là đàn bà con gái mang bầu là đanh đá lên hẳn!” Nhưng giọng điệu anh lại tỏ ra vô cùng thích thú.

 

Lần m.a.n.g t.h.a.i này, Lục Ngọc vô cùng vất vả. Suốt ba tháng đầu, cô lúc nào cũng ốm nghén nghiêm trọng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy vì vợ mang thai, nên đã từ chối hết thảy những buổi xã giao không mấy cần thiết.
TruyenLau
 

Mỗi ngày anh đều ở nhà túc trực.

 

Lục Ngọc thấy hơi nhớ con trai, cô ôm lấy chiếc huy chương của thằng bé.

 

Từ khi mang thai, cô cứ đa sầu đa cảm hơn hẳn.

 

Phó Cầm Duy cũng có thể cảm nhận được điều đó, liền đến trường đón con trai. Thằng bé Tích Niên vui vẻ quay về để tạo bất ngờ cho mẹ.

 

Quả nhiên, vừa nhìn thấy con trai, Lục Ngọc liền thấy khá hơn hẳn.

 

Phó Tích Niên thấy bụng mẹ hơi nhô lên liền hỏi: “Năm đó con cũng chào đời như vậy ư?”

 

Lục Ngọc gật đầu.

 

Phó Tích Niên nghiêm túc áp bàn tay nhỏ lên bụng mẹ, muốn trò chuyện với đứa em bé bỏng bên trong. Cậu thủ thỉ đủ điều, còn khoe khoang sẽ dẫn em bé giành huy chương.

 

Hai mẹ con vui vẻ nô đùa.

 

Hai mẹ con vừa trò chuyện xong, Phó Cầm Duy đã bưng đến một giỏ trái cây tươi rói. Kể từ ngày Lục Ngọc mang thai, trong nhà lúc nào cũng có sẵn hoa quả.

 

Lục Ngọc lấy vài quả cho con trai, mình cũng chọn lấy mấy quả.

 

Chẳng mấy chốc, cô đã thấy hơi buồn ngủ. Thấy vậy, Phó Cầm Duy liền kéo con trai sang một bên.

 

Lục Ngọc mơ màng nhìn thấy hai cha con biến mất. Tò mò, cô liền bước ra, rồi nghe thấy Phó Cầm Duy kiên nhẫn hỏi con trai: “Dạo này việc học hành của con thế nào rồi?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Tích Niên thoáng chột dạ.

 

Phó Cầm Duy hỏi: “Này con trai, cha thấy mẹ con hay cầm một tấm huy chương của con. Đó là huy chương gì thế?”

 

Phó Tích Niên chẳng hề hay biết cha mình đang gặng hỏi, liền đáp: “Huy chương b.ắ.n cung ạ!”

 

Phó Cầm Duy ngạc nhiên: “Con còn biết b.ắ.n cung cơ à?”

 

Nhắc đến chuyện này, Phó Tích Niên liền tỏ vẻ rất đỗi tự hào: “Con siêu lợi hại luôn đó!” Vừa nói xong, thằng bé đã không kìm được mà khoe khoang.

 

Lục Ngọc đứng cạnh thấy có chút bất lực. Phó Cầm Duy thì ranh mãnh, tinh ranh là vậy, mà không hiểu sao thằng con trai ruột của cô lại ngô nghê đến thế.

 

Ngay cả một chiêu dò hỏi đơn giản như vậy mà thằng bé cũng khai tuốt.

 

“Ồ, thì ra con lén đi học b.ắ.n cung!” Phó Cầm Duy thốt lên.

 

Phó Tích Niên lập tức trợn mắt nhìn cha, vẻ mặt không thể tin nổi.

 

Lục Ngọc ở một bên chỉ biết đỡ trán, thằng con ngốc này, chút bí mật cỏn con như vậy cũng bị cha nó moi ra sạch.

 

Phó Cầm Duy cũng đã hiểu ra vấn đề. Hóa ra thằng bé còn tham gia tập huấn của đội tuyển quốc gia, thảo nào tuần nào cũng không về.

 

Phó Cầm Duy vờ nói không sao, cứ đi học đi! Thằng con vẫn ngơ ngác rời đi.

 

Phó Cầm Duy đứng dậy, vừa quay người đã thấy Lục Ngọc đứng cạnh bên, vẻ mặt lén lút, chột dạ giống hệt thằng con trai.

 

Phó Cầm Duy vừa giận vừa buồn cười nói: “Hai mẹ con, cứ giấu giếm ba đủ thứ chuyện!”

 

Dù con trai muốn học, cứ nói thẳng với anh, anh có thể không đồng ý sao! Cứ thích lén lút hành động cơ!

 

Phó Cầm Duy tấm tắc khen: “Không tồi chút nào!”

 

Lục Ngọc kể: “Huấn luyện viên của thằng bé còn bảo nó là thiên tài đó!”

 

Phó Cầm Duy ngẫm nghĩ: “Vốn dĩ anh định dẫn nó theo bên cạnh để dạy làm ăn!” Tài sản trong nhà đâu phải ít, dĩ nhiên phải dạy dỗ từ sớm.

 

Ai ngờ thằng con trai lại bận rộn đến thế.

 

Lục Ngọc nói: “Thằng bé còn nhỏ mà, anh nghĩ xa quá rồi đấy.”

 

Phó Cầm Duy ghé sát tai Lục Ngọc thủ thỉ: “Xem ra thằng con lớn chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện làm ăn của anh rồi. Chắc chỉ có thể bồi dưỡng đứa bé trong bụng này từ nhỏ thôi.”

 

Anh đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa con sắp chào đời của Lục Ngọc.

 

Mười tháng m.a.n.g t.h.a.i vất vả nhọc nhằn, cuối cùng Lục Ngọc cũng sinh hạ một cô con gái. Tên gọi ở nhà là Nữu Nữu, tên thật là Phó Uyển Phi.

 

Tin tức truyền về quê nhà, cả nhà họ Phó đều vỡ òa trong niềm vui sướng. Bao nhiêu năm qua, trên dưới đều mong ngóng có được một cô con gái. Giờ Lục Ngọc sinh hạ đủ nếp đủ tẻ, một trai một gái, quả là viên mãn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu