Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 187

 

Lục Ngọc lại nói: “Chúng ta có thể dựng những nhà kính/nhà màng trồng rau củ quả, sản xuất một ít nông sản trái vụ!” Sau đó cô còn nghĩ thêm một chút: “Bây giờ các giống rau củ còn quá nghèo nàn, còn phải trồng thêm một số loại rau củ khác nữa!”

 

Những điều này chẳng phải ý nghĩ chợt nảy sinh trong đầu Lục Ngọc. Cô đã sớm nghĩ tới điểm này, chỉ là trong lòng vẫn chưa thực sự thấu đáo. Hôm nay, khi nhìn thấy tình cảnh thực tế bi đát của làng quê, đại đa số người dân, đến cả bữa cơm cũng chẳng dám ăn no, còn phụ nữ và trẻ nhỏ thì hoàn toàn không có được sự đảm bảo nào cho cuộc sống. Những khúc mắc trước đây trong lòng cô bỗng chốc được tháo gỡ.

 

Dù có thế nào, cô cũng là người mang tư duy vượt thời đại.

 

Giờ đây, những năm 80 vẫn chưa mở cửa, việc mơ mộng "vào nam đào vàng, bắc tiến kiếm tiền" hoàn toàn là chuyện viển vông! Chi bằng tự mình xắn tay áo lên, đưa gia đình mình làm giàu trước, rồi dẫn dắt cả thôn cùng đi lên, gây dựng thêm vốn liếng cho bản thân.

 

Trưởng thôn gật đầu: “Được, trong thôn vẫn còn hai ba thửa đất lớn, cô cứ dùng để làm những thử nghiệm mà cô muốn!”

 

Ông trưởng thôn cũng hiểu rõ khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng chẳng dễ dàng gì, bèn dặn dò Lục Ngọc: “Cô muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó, cả thôn sẽ ủng hộ cô hết lòng.”

 

Lục Ngọc đáp: “Cháu vẫn cần đi khảo sát một vòng quanh đây đã, tiện thể làm một bản báo cáo khảo sát thật kỹ lưỡng, bất kể là về kỹ thuật canh tác hay nguồn tài nguyên sẵn có.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Trưởng thôn nghe vậy càng thấy việc cất nhắc cô lên làm cán bộ quả thực là một quyết định sáng suốt.

 

Nói xong, Lục Ngọc chào từ biệt.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chủ nhiệm phụ nữ ghé tai trưởng thôn, hơi băn khoăn: “Nếu thật sự làm như vậy, nhỡ đến lúc đó dân làng lại xì xào, nói là ủng hộ mấy đứa con nít làm càn thì sao?”

 

Một số vị cao niên trong thôn vốn dĩ đã có đôi chút không hài lòng với việc Lục Ngọc được đề bạt làm cán bộ, bà biết tính những người này, hễ rảnh rỗi là lại sinh sự, hễ thấy Lục Ngọc có điều gì đổi mới là y như rằng lại bàn ra tán vào. Việc làng đâu phải trò trẻ con, làm những chuyện đi quá xa khỏi khuôn khổ dễ bị chỉ trích lắm, nhất là khi Lục Ngọc lại còn trẻ tuổi như vậy.

  Website TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trưởng thôn trầm ngâm rồi nói: “Lãnh đạo trong huyện là những người có học thức, kiến thức rộng rãi, họ cũng rất coi trọng Lục Ngọc, tôi đây còn chẳng bằng họ, cứ thuận theo ý chỉ của cấp trên là được.” Ông lại ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp lời: “Sau này cũng là thế giới của người trẻ, cứ để con bé được làm, nếu chẳng may không thành công thì cũng chẳng mất mát gì to tát, cùng lắm cũng chỉ là hao hụt chút ít từ hai thửa đất mà thôi!”

 

(1 thưởng ~ 7 mẫu)

 

Chủ nhiệm phụ nữ bị nói tới cứng họng. Sau đó, bà lại bắt đầu cảm thấy lời trưởng thôn nói hình như cũng có lý, chỉ là bà vẫn còn lo lắng về phản ứng của người dân trong thôn.

 

Lục Ngọc về tới nhà tìm giấy và bút, cặm cụi ghi chép. Nếu thực sự có thể trồng rau củ trái vụ thì đó sẽ là trọng tâm, còn trái cây ngược lại là thứ yếu. Trái cây có yêu cầu về kỹ thuật trồng trọt quá cao, hơn nữa còn bị hạn chế bởi điều kiện môi trường và thời đại hiện tại, cái này có thể đặt ra cho kế hoạch lâu dài. Nhưng muốn nhìn thấy lợi ích trong thời gian ngắn thì chỉ có rau củ mà thôi. Ai mà không ăn rau chứ?

 

Lục Ngọc trầm ngâm nghĩ ngợi, liệt kê ra giấy những thứ như củ mài, rau diếp, bắp cải, nấm hương, mướp, bí đỏ, đậu bắp, cà chua, măng tre, cà tím, bí đao... Những loại rau củ này đều có thể trồng bốn mùa, lại giàu dinh dưỡng và được nhiều người ưa chuộng.

 

Lục Ngọc suy tính, rồi lại tìm gặp trưởng thôn, nói rằng cô muốn đến các đội sản xuất khác để tìm hiểu thêm. "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng" mà.

 

Trưởng thôn chỉ sợ cô không để tâm, vừa thấy cô mới nhậm chức đã có nhiều ý tưởng như vậy thì mừng ra mặt, hận không thể giơ hai tay ủng hộ, vội nói: “Cứ bảo thím cô đi cùng với cô!” Ý ông ta là vợ mình, cũng chính là bà chủ nhiệm phụ nữ.

 

Lục Ngọc nghe xong, biết đây là một cơ hội hiếm có. Vừa hay đến thôn khác dạo một vòng, xem thử có những điều hay ho nào ở đó. Chủ nhiệm phụ nữ cũng được coi là có chút danh tiếng ở vùng này, vả lại giữa các thôn còn có một số nơi liên lạc không thông suốt, vẫn cần cán bộ liên lạc thường xuyên. Chủ nhiệm phụ nữ đều quen biết các cán bộ ở các thôn khác. Dạo này cũng sắp tới vụ thu hoạch, trong ruộng đồng cũng không có việc gì mấy. Có thời gian rảnh rỗi ra ngoài cùng bà ấy, tiện thể tán gẫu chuyện nhà cửa, mấy đứa con gái của bà ấy đều gả ra ngoài thôn, nhân cơ hội này cũng có thể đi thăm.

 

Lục Ngọc đi theo bà ấy rất tự nhiên và thoải mái.

 

Chủ nhiệm phụ nữ có danh tiếng và địa vị, nhờ vậy mà Lục Ngọc đi cùng cũng rất được mọi người tôn kính, đặc biệt là sau khi biết cô còn trẻ tuổi đã được đề bạt làm cán bộ thôn.

 

Mắt của các thím trong thôn khác đều phát sáng: “Cô gái tốt như vậy đã có chồng chưa, nếu chưa, thím giới thiệu cho một người!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu