Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 325

 

Tiền của mẹ Lục có hạn, năm ngoái chỉ mới có một năm kinh nghiệm nuôi heo, thực ra cũng chẳng kiếm được bao nhiêu.

 

Lục Ngọc cười nói: “Con rể mẹ làm xưởng trưởng, có tiền mà mẹ.”

 

Lúc này mẹ Lục mới thôi không tranh chấp nữa, sau đó cùng Phó Chi bàn bạc những thứ muốn mua, không khí bàn bạc trở nên rôm rả hẳn.

 

Năm đầu tiên nhất định phải mua đào hũ, quả đào đồng âm với từ “thoát”, ngụ ý giúp Phó Chi thoát khỏi kiếp nạn. Ngoài ra còn phải mua thêm một ít thịt bò, còn thịt heo thì khỏi cần mua.

 

Trong nhà Lục Ngọc vẫn còn thịt dê, tính toán kỹ lưỡng thì chỉ cần mua thêm một dây pháo, hạt dưa, kẹo và đậu phộng là đủ.

 

Mẹ Lục hồ hởi nói: “Chúng ta cũng mua sắm nhiều một chút, lời con gái nuôi Phó Chi nói chẳng sai chút nào, biết chi tiêu mới giỏi kiếm tiền. Năm nay đón một cái Tết tươm tất, sang năm hứa hẹn kiếm thật nhiều tiền.”

 

Năm đầu tiên bà nuôi heo đã thấy được lợi ích, giờ chỉ hận không thể nuôi một lúc hai mươi con heo.

 

Sau khi Lục Ngọc nghe xong cũng giật mình, nếu nuôi hai mươi con heo thì e rằng không đủ chuồng trại. Trước đây chỉ xây có bốn gian chuồng, chỉ vừa đủ cho heo con lúc nhỏ.

 
Website TruyenLau.com
Heo lớn lên phải tách chuồng ra, việc này khá là phiền phức.

 

Mẹ Lục phẩy tay: “Vậy thì phiền phức gì đâu, bây giờ xây cũng kịp!” Giờ đây, bà nhất quyết muốn làm giàu.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc như được khai sáng khi nhìn thấy mẹ mình. Vốn tính cẩn trọng, dè dặt là thế, mà bây giờ bà cũng đã biết cái lợi của đồng tiền, thậm chí còn dám nghĩ chuyện làm ăn lớn.

 

Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Mười mấy ngày trôi qua thoắt cái. Tết đã cận kề, khắp các nhà, mọi người đều rộn ràng lo sắm sửa Tết.

 

Mấy hôm nay, ngày nào cũng có người gõ cửa hỏi Lục Ngọc có muốn cùng vào huyện dạo phố không, không khí Tết đã bắt đầu rộn ràng.

 

Lục Ngọc nói: “Em với Cầm Duy đã hẹn đi cùng rồi.”

 

Người trong thôn nghe vậy, lập tức cười ý nhị với vẻ mặt đầy ẩn ý: “Vậy được thôi!”

 

Thấy Lục Ngọc đã có chồng đi cùng, không cần họ làm 'kỳ đà cản mũi', mấy người kia bèn vui vẻ bỏ đi, khiến Lục Ngọc hơi đỏ mặt.

 

Phó Chi đang ở cùng mẹ Lục. Tứ chi của cô ấy vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng cũng đã có thể chống gậy xuống đất đi vài bước.

 

Những vấn đề khác trong cơ thể cô ấy, cộng thêm việc cơ thể còn vương chút hơi lạnh, chỉ đành từ từ tẩm bổ, điều dưỡng.

 

Mẹ Lục ở cùng cô ấy, tâm trạng sẽ tốt hơn một chút. Hơn nữa có mẹ Lục ở đây, Lục Ngọc cũng có thể yên tâm.

 

Lục Ngọc với Phó Cầm Duy chuẩn bị rất sớm những bộ quần áo đẹp nhất để ra ngoài chơi Tết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy hỏi: “Sao lại vui vẻ đến vậy?”

 

Lục Ngọc cười đáp: “Mấy hôm nay cứ ngủ suốt, cuối cùng cũng có thể ra ngoài hít thở khí trời rồi!” Không rõ tại sao, có lẽ từ khi m.a.n.g t.h.a.i cô trở nên buồn ngủ hơn, chẳng mấy khi ra ngoài chơi bời.

 

Bây giờ trạng thái tinh thần tốt hơn rất nhiều, cô muốn ra ngoài mua ít đồ.

 

Hôm qua khi Phó Cầm Duy về, còn mang cho cô hai mươi cân thịt lợn tươi rói. Toàn là thịt ba chỉ mỡ gân lẫn lộn, miếng nào miếng nấy đều do người ta đặc biệt để dành lại, quý lắm.

 

Số thịt heo này đều được Lục Ngọc coi như báu vật, muốn ăn món gì thì chế biến món đó, ăn sao cũng thấy ngon miệng.

 

Hôm nay, Lục Ngọc định ra ngoài mua sắm chút đồ lặt vặt. Cô nói: “Đi thôi!”

 

Sửa soạn xong xuôi, vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy một chiếc ô tô đỗ sẵn ở bên ngoài.

 

Lục Ngọc nhìn thấy liền bật cười, hỏi: “Anh tới khi nào vậy?” Hóa ra không phải ai khác, chính là Lưu Bàng.

 

Lưu Bàng đáp: “Tôi rảnh rỗi, tiện thể chở hai người vào huyện chơi.”

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì cảm ơn anh nhiều nhé.” Ra ngoài mua đồ kiểu gì cũng túi lớn túi nhỏ, có xe tiện hơn nhiều.

 

Lưu Bàng hào sảng nói: “Khách sáo làm gì, lên xe thôi!”

 

Khi hai người đã yên vị trên xe, Lưu Bàng tươi cười trêu đùa: “Sau này muốn mua gì cứ gọi tôi!”

 

Ngừng một lát, anh lại nói thêm: “Nghe nói huyện bên cạnh đã mở một cửa hàng mới, cô của tôi thường xuyên ngồi xe xuống đó mua đồ, bảo trông sang trọng lắm. Chúng ta cũng ghé qua xem sao. Dù sao cũng có xe rồi, chẳng ngại gì!”

 

Lục Ngọc gật đầu: “Vậy được thôi, chúng ta đi cùng nhau.”

 

Sau khi lên xe, Lục Ngọc hỏi: “Chuyện trong xưởng thế nào rồi? Phó Cầm Duy vừa rồi mới được nghỉ, trước đó vẫn luôn tất bật mà.”

 

Lưu Bàng trả lời: “Ăn Tết xong là có thể khai trương xưởng ngay được rồi.” Anh ấy lộ rõ vẻ mong chờ.

 

“Làm ra đồ xong là tôi có thể tìm mối tiêu thụ ngay, trước mắt cứ đặt một lô hàng lớn cho cha tôi đã.” Lưu Bàng thích thú nói.

 

Anh ấy và Phó Cầm Duy phân công rõ ràng, Phó Cầm Duy quản xưởng, còn anh ấy phụ trách bán hàng.

 

Trước đây, cha anh ấy đã nói rõ là sẽ ủng hộ hết mình! Vậy nên, nhất định phải đặt một lô hàng trước cho ông, sau đó là đám anh em thân thiết của anh ấy, đều đã đ.á.n.h tiếng trước rồi. Tự mình lập nghiệp, chắc chắn họ sẽ phải mua ủng hộ.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì tốt quá.”

 

Lưu Bàng còn định gây dựng quan hệ tốt với các cung tiêu xã và những đơn vị công chức khác. Vừa hay anh ấy cũng có chút quen biết trong lĩnh vực này.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu