Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 268

 

Lục Ngọc cùng mấy cán bộ khác trong thôn đi đến ủy ban thôn, sau đó mấy vị giáo sư già cũng được mời vào.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ lôi hết số tiền trong túi ra, đặt lên bàn. Bên trong không chỉ có tiền lẻ một xu một hào, mà còn có cả những tờ tiền chẵn năm tệ mười tệ.

 

Trưởng thôn nhìn thấy, tiền lẻ tiền chẵn đều có, cuối cùng kiểm kê được sáu mươi tư tệ năm hào.

 

Mấy vị giáo sư già cũng có chút hưng phấn.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ định chia tiền ngay cho các vị giáo sư, các vị giáo sư sẽ được hưởng bốn phần trăm hoa hồng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Hơn nữa, bên trong sở nghiên cứu của các vị giáo sư cũng thiếu thốn đủ thứ, trụ sở cũng cần sửa sang lại, chỗ nào cũng cần dùng tiền.

  Website TruyenLau.com

Trông các vị giáo sư ăn mặc giản dị lắm, nếu không giới thiệu rõ thân phận, chắc hẳn ai cũng ngỡ họ là những người nông dân quanh năm vất vả với đồng ruộng.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ chủ trương chia tiền, nhưng trưởng thôn liền ngăn lại.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trưởng thôn Vương nói: “Việc chia chác mỗi lần thế này thật phiền hà, vả lại không phải ai cũng có thời gian rảnh rỗi. Thế này thì tiện hơn, tôi định tuyển một kế toán cho thôn mình, như vậy mỗi ngày sẽ ghi chép sổ sách rõ ràng, cuối tháng sẽ tiến hành phân chia một lượt.”

 

Trưởng thôn còn quay sang lão giáo sư, cất giọng niềm nở: “Nếu quý vị chưa có tiền thì có thể tạm ứng trước!”

 

Lão giáo sư xua tay, tủm tỉm cười nói: “Chỉ cần rau bán chạy là tốt rồi, chúng tôi chưa cần tiền vội đâu.”

 

Tin tức này đã đủ để tất cả mọi người trong viện nghiên cứu của các ông ấy phấn khởi ra mặt rồi.

 

Mấy cán bộ khác ở ủy ban thôn hỏi chủ nhiệm phụ nữ chuyện bán rau buôn bán thế nào. Nếu không phải trên xe không đủ chỗ, chắc họ cũng đã cùng đi một chuyến rồi.

 

Chủ nhiệm phụ nữ uống một ngụm nước, sau đó say sưa kể lại chuyện ở huyện, khiến trưởng thôn nghe xong cũng thầm thấy ngưỡng mộ.

 

Hóa ra bọn họ ở đó chẳng hề vất vả chút nào, hàng rau đã bán sạch sành sanh trong nháy mắt. Thậm chí con trai ông xưởng trưởng xưởng gang thép còn mời họ ăn cơm. Cái đãi ngộ này, ngay cả ông trưởng thôn khi lên huyện cũng khó lòng mà có được!

 

Chủ nhiệm phụ nữ liếc nhìn trưởng thôn đầy vẻ khiêu khích, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

 

Lục Ngọc nói: “Ngày mai, chúng ta phải hái thêm nhiều dưa chuột, cà tím, ớt, cà chua hơn nữa, mấy loại này bán khá chạy đó.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chủ nhiệm phụ nữ vội vàng tiếp lời: “Đúng đúng đúng, những thứ này được mua hết veo đầu tiên đấy ạ.”

 

Sau đó bà ấy hỏi han mới vỡ lẽ, thì ra người của xưởng gang thép bình thường không mấy khi tự nấu cơm ở nhà, hầu hết đều ăn ở nhà bếp tập thể. Thỉnh thoảng lắm mới về nhà ăn bữa thịnh soạn để đổi vị.

 

Hàng rau của họ đúng là gặp thời, huyện giờ đã hết rau xanh, củ cải, cải bắp, người ta ăn mãi cũng ngán đến tận cổ rồi còn gì!

 

Lão giáo sư nói: “Được, ngày mai chúng tôi chắc chắn sẽ chuẩn bị nhiều hơn cho các cô.” Rau mọc trên đất, còn thừa sức.

 

Thành tích buôn bán của họ quả đỗi ấn tượng.

 

Chủ nhiệm phụ nữ nói với trưởng thôn: “Lần này cũng may mà có cậu Lưu Bàng đưa đón bằng xe riêng, chẳng phải mình đang mắc nợ ân tình của người ta sao?”

 

Trưởng thôn đáp: “Thế này đi, trích từ quỹ thôn hai mươi tệ đưa cho cậu ấy, coi như chút thù lao.”

 

Họ biết nhà cậu Lưu Bàng vốn khá giả, nhưng người ta đã bỏ công giúp thì mình vẫn nên có chút quà mọn, chứ không thể trắng tay được.

 

Hơn nữa, trưởng thôn vốn là người tinh ý, biết Lưu Bàng là công tử nhà ông xưởng trưởng trại heo. Giữ mối quan hệ tốt với cậu ấy, thôn sau này sẽ còn nhiều dịp cần đến sự giúp đỡ của cậu ấy.

 

Trưởng thôn không khỏi cảm thán, vẫn là Lục Ngọc quen biết rộng rãi! Đến cả người quyền thế như vậy mà cô ấy cũng quen biết được.

 

Chủ nhiệm phụ nữ nghe xong, cảm thấy rất hài lòng. Việc dùng tiền của thôn cần phải được ủy ban thôn biểu quyết thông qua tuyệt đối.

 

Bà ấy lại chuyển sang một chuyện khác với trưởng thôn.

 

Lần này ra ngoài đã khiến bà ấy nảy sinh bao nhiêu ý tưởng: “Sau này khi nào thôn chúng ta có thể sắm sửa một chiếc xe riêng đây?”

 

Ngồi xe ô tô thật thoải mái, lần đầu tiên bà ấy cảm thấy con đường gập ghềnh từ thôn lên huyện bỗng chốc trở nên êm ru, thoáng chốc đã tới nơi.

 

Ngồi trên xe hóng mát, cảm thấy cả người khoan khoái lạ thường. Không mua nổi xe ô tô, mua xe công nông cũng được, vừa có thể chở người vừa có thể chở hàng, như vậy sau này cũng chẳng phải đi ngửa tay mượn xe của người ta nữa.

 

Trưởng thôn nghe bà ấy nói như vậy, quả thực đã nói trúng tim đen của ông. Ông mơ ước bấy lâu nay về việc mua một chiếc máy kéo.

 

Đặc biệt là sau khi trưởng thôn Bạch mua được máy kéo, sự thèm khát một chiếc máy kéo của ông trưởng thôn lại càng thêm rõ rệt: “Lần này chúng ta cố gắng làm, năm sau nhất định phải mua bằng được máy kéo!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu