Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 64

 

Hai người không ngồi được xe của Lục Ngọc, chỉ đành chen chúc trên chuyến xe buýt. Người soát vé xe buýt đúng là khéo nhồi nhét khách, trong chiếc xe không to là mấy mà đã chật cứng đến nỗi không thể chen chân.

 

Xe còn chưa lăn bánh, mùi mồ hôi chua nồng đã sực lên khắp khoang xe, Lục Kiều ngửi xong hơi buồn nôn.

 

Đợi xe chồm hổm chạy đi, sắc mặt Lục Kiều đã tái mét, bụng dạ càng nôn nao.

 



 

Lục Ngọc ngồi trên xe ba bánh, đội chiếc mũ rơm do Phó Cầm Duy tặng, mặt trời có lên cao cũng chẳng sợ.

 

Đến cung tiêu xã, Phó Cầm Duy dựng sạp giúp cô. Anh đẩy chiếc xe ba bánh ra sân sau cung tiêu xã rồi khóa lại.

 

Lục Ngọc vừa đứng vững đã nghe thấy mấy người bán hàng xung quanh nói: “Sao hôm qua cô không tới? Nhiều người tìm cô lắm đó.” Họ chỉ muốn có được một miếng để nhấm nháp.

 

Lục Ngọc đáp: “Món cổ vịt này đâu phải lúc nào cũng sẵn, có thì tôi làm chút, không có thì đành chịu.”

 

Mấy người chủ sạp xung quanh cũng muốn mua một chút nếm thử. Lục Ngọc mới bày sạp có một hôm mà sao khách quen lại đông đến vậy?

 

Họ cũng muốn nếm thử món cổ vịt này, thử tìm tòi cách làm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Lục Ngọc bày đồ lên sạp, mở nắp nồi ra, cho hương thơm lan tỏa. Rất nhanh đã có người chủ động tìm tới.

 

Khách quen nói: “Sao hôm qua cô không bày sạp?” TruyenLau

 

“Món này nhà cô kho thế nào mà mới đầu ăn thì cay xé lưỡi, vậy mà ăn mãi lại thấy thèm.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa xuýt xoa vừa hít hà, đôi môi cũng sưng đỏ lên.

 

“Lấy cho tôi ba cái cổ vịt.”

 

“Cho tôi hai cổ vịt, hai cánh vịt. À mà, mai cô còn ghé nữa không?”

 

Thử tưởng tượng mà xem, vào cái thời buổi này, được cầm một chiếc cổ vịt nóng hổi lên mà gặm, cái vị mặn mặn, ngọt ngọt thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng khớp xương, gặm đến khi chiếc cổ bóng lưỡng, sạch trơn, hỏi sao mà không thấy sướng miệng, không thấy thỏa mãn cho được.

 

Lục Ngọc đáp lời khách, vẫn không quên buông một câu: “Anh cứ yên lòng, cái nào ngon, cái nào to tôi đều để dành phần anh.”

 

Cô còn nói thêm: “Ngày mai có hay không thì cũng chưa biết chừng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe cô nói vậy, những người vốn chỉ định mua một chiếc cổ vịt về giải cơn thèm, giờ đều tặc lưỡi mua luôn hai cái. Đằng nào thì cũng mua rồi, chi bằng ăn cho thỏa một lần, đỡ phải ngày nào cũng thấp thỏm ngóng trông!

 

Lục Ngọc bỏ túi cho khách, thanh toán tiền nong rành mạch.

 

Thoáng cái, khi cậu ấm nhà cán bộ kia tới, sạp hàng chỉ còn lại chừng mười mấy chiếc cổ vịt và hai cái cánh vịt nhỏ nhất.

 

“Gói hết cho tôi đi.”

 

Điều kiện gia đình cậu ta rất khá giả, cá thịt ăn không thiếu. Nhưng cái món vịt kho này lại có một sức hút đặc biệt, ăn một miếng là ghiền, hơn hẳn cá thịt thông thường.

 

Lục Ngọc cũng rất có khiếu kinh doanh, cô nói: “Cổ vịt thì tính tiền, còn hai cánh vịt này coi như tôi tặng anh.”

 

Điều này khiến cậu ấm nhà cán bộ nọ vui ra mặt. Cha mẹ cậu đều là cán bộ công nhân viên chức, trong nhà có của ăn của để. Vốn dĩ đám bạn chỉ muốn bám lấy cậu ta để được chi tiêu nhiều hơn, nay thấy Lục Ngọc làm ăn sòng phẳng, lại hào phóng như vậy, cậu ta không nói ra nhưng trong lòng lại rất ưng ý, liền nói: “Quay về tôi sẽ giới thiệu rộng rãi cho cô, tới lúc đó để cả khu tập thể cán bộ của chúng tôi đều tới mua ủng hộ.”

 

Cô cười đáp: “Vậy thì tốt quá rồi.”

 

Đợi đến khi đám bạn của Lý Dục Tài chạy tới, Lục Ngọc đã dọn sạp từ lâu. Trong không khí chỉ còn lảng bảng vấn vương mùi thơm mê hoặc, càng khiến người ta phải nuốt nước bọt ừng ực vì thèm.

 

Lục Ngọc bán hết hàng, quay về trụ sở cung tiêu xã. Phó Cầm Duy nhìn cô với vẻ kinh ngạc: “Nhanh như vậy ư?”

 

Lục Ngọc nhếch môi, ánh mắt có chút tự mãn: “Đương nhiên rồi, tôi là ai chứ?”

 

Phó Cầm Duy từ nhỏ đã được dạy phải khiêm tốn, đây là lần đầu tiên anh gặp một người con gái thể hiện vẻ tự tin đầy kiêu hãnh như thế. Nhưng sự kiêu ngạo này không khiến anh phiền lòng, ngược lại còn có chút gì đó thu hút anh.

 

Lục Ngọc dậy quá sớm, giờ thấy có một chỗ trống tiện tay, cô liền gục xuống bàn chợp mắt. Chẳng mấy chốc, tiếng hít thở của cô đã đều đều, bình ổn.

 

Chị Hồng – nhân viên bán hàng lâu năm, bước vào báo cáo về lô hàng tồn đọng: “Lúc nhập hàng, lô vải trong kho đó đã không kiểm tra kỹ, giờ phát hiện bị lỗi màu.”

 

Phó Cầm Duy khẽ “ừm” một tiếng.

 

Chị Hồng đưa vải cho anh xem. Khách hàng của cung tiêu xã bọn họ đều là bà con trong vùng, nếu chất lượng có vấn đề, bị mua về nhà rồi, họ chắc chắn sẽ tìm tới làm ầm ĩ, gây ảnh hưởng xấu tới danh tiếng của cung tiêu xã.

 

Thà xử lý sớm còn hơn, tránh để dây dưa về sau.

 

Phó Cầm Duy nói: “Tôi đã lập danh sách đăng ký xong rồi, lát nữa sẽ trình lên chủ nhiệm một tiếng, tổng cộng bao nhiêu?”

 

“Ba trăm mét vải, vốn dĩ bán một đồng rưỡi một thước, bây giờ chỉ có thể bán năm hào một thước thôi. Mà đây lại là vải bông nguyên chất, chất lượng cao đấy chứ.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu