Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 245

 

Mọi chuyện có thể dùng tiền giải quyết đều là chuyện nhỏ.

 

Lúc này, bác gái Lục cũng lên tiếng, giọng điệu có phần kiêu căng: “Lục Ngọc, lúc cô mua mới tốn có một nghìn tệ thôi mà, dù sao cũng là chị em với nhau, cô không biết ngượng mà lại đòi bán giá gấp đôi sao? Bán lại cho chúng tôi với giá một nghìn tệ cho rồi!”

 

Có được đứa con rể giàu có như vậy, bà ta giờ đây cũng ưỡn n.g.ự.c đi đứng thẳng tắp.

 

Trước đây, Lục Ngọc là cán bộ trong thôn, bà ta chẳng dám nói chuyện kiểu ấy. Giờ thấy con gái mình được “nở mày nở mặt”, tính nết của bà ta lại thay đổi hẳn.

 

Lục Ngọc đáp gọn lỏn: “Tôi không thiếu tiền, không bán.” Chỉ một câu nói đã chặn đứng họng bà ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Người không thiếu tiền trong thôn có lẽ cũng chỉ có mỗi Lục Ngọc. Chỉ riêng phương pháp làm đậu phụ thối của cô đã bán được năm trăm tệ, số tiền đó đã vào thẳng túi cô.

 

Sau khi Lục Ngọc từ chối thẳng thừng, sắc mặt của hai mẹ con Lục Kiều đều trở nên khó coi.

  TruyenLau.com

Những người trong thôn đều đứng đó xem náo nhiệt, ai mà chẳng biết hai người họ đã trở mặt vì chuyện thay người gả chồng năm xưa.

 

Bấy giờ, Lục Ngọc thuận đà đi lên. Người ta vốn tưởng Lục Kiều đã thua rồi, nào ngờ cô ta lại tìm được một người chồng giàu có. Dân làng ai nấy đều cho rằng làm cán bộ thôn có tài giỏi đến mấy cũng không bằng việc tìm được một mối tốt.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thế thì, quả thực khó mà nói ai thắng ai thua cho rốt ráo.

 

Lục Kiều cười khẩy một tiếng, tựa như khiêu khích, khoác tay chồng mình, nũng nịu gọi một tiếng: “Lão công ~!”

 

Tiếng gọi ấy khiến hơn nửa số người trong thôn đều rợn tóc gáy. Người làng vốn chẳng mấy khi thấy cảnh vợ chồng tình tứ đến mức ấy.

 

Bình thường người ta giới thiệu chồng đều gọi là “anh nhà”, “ông nhà” gì đó. Chứ cái kiểu "lão công", nghe giống y hệt "lão công công" (thái giám) ngày xưa. Chẳng ai lại gọi chồng mình bằng cái cách kỳ cục như thế.

 

Ai ngờ gã chồng trông xấu xí kia lại tỏ vẻ thích thú ra mặt, khiến sắc mặt bà Lục tái xanh, vội chữa ngượng: “À thì… mỗi vùng mỗi khác ấy mà!” Để che đậy sự lúng túng của con gái mình.

 

Họ đang nói chuyện thì hai đứa trẻ từ trên xe bước xuống, cất tiếng hỏi: “Mẹ kế, tối nay chúng ta ở đâu?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai đứa nhỏ này trông chừng bảy, tám tuổi, đúng cái tuổi ẩm ương, khó bảo. Vừa nãy phải đợi trên xe lâu như thế, chúng đã sớm mất hết kiên nhẫn.

 

Thế là, chẳng thèm nghe lời dặn, chúng cứ thế tự ý xuống xe.

 

Sắc mặt bà Lục lập tức thay đổi, mới vừa rồi còn đang vênh váo, giờ lại bị một đòn đau điếng. Bà ta buột miệng: “Ối trời ơi, con cái nhà ai mà lại!”

 

Nào ngờ gã con rể xấu mã của bà ta lại đáp thẳng thừng: “Đây là con riêng của tôi, nào, gọi bà ngoại đi!”

 

Nghe vậy, bà Lục choáng váng cả mặt mày. Con gái mình là người đẹp nhất thôn, tìm một người chồng già xấu xí như thế đã đành, sao lại còn đi làm mẹ ghẻ cho người khác nữa chứ?

 

Hai đứa trẻ này, chắc vì ấm ức nên nói thẳng: “Bà ta không phải bà ngoại con, bà ngoại con tốt hơn bà ta nhiều! Nhìn cái làng quê nghèo nàn này của các người, vừa bẩn vừa nát!”

 

Trẻ nhỏ nói năng hồn nhiên nhưng vạ miệng, lời lẽ buột ra lại khiến người trong thôn nóng mặt. Thôn Đại Vũ ngày càng phát triển, bị hai đứa nhỏ chê cười như thế, trong lòng ai nấy đều hơi khó chịu. Dĩ nhiên họ sẽ không chấp nhặt với trẻ con, nhưng lại trút hết sự bực dọc lên đầu Lục Kiều và Lưu Đại Quốc.

 

Lưu Đại Quốc thấy bầu không khí xung quanh thay đổi, liền quát: “Không được nói bậy, càng ngày càng hỗn hào!”

 

Anh ta quát như vậy, đám trẻ lúc này mới không tình nguyện dè dặt lại đôi chút.

 

Má Lục Kiều nóng bừng, giận đến tím mặt. Khó khăn lắm mới tạo được vẻ bề ngoài được mọi người kính trọng, vậy mà hai đứa quỷ sứ này lại đi lên phá tanh bành công sức của cô ta. Hai đứa này quả là phá gia chi tử. Lục Kiều sợ chúng lại nói gì khó nghe khác, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà khoe khoang nữa, vội nói: “Mẹ ơi, chúng ta đi thôi, chúng con đi đường xa mấy tiếng đồng hồ cũng mệt lả rồi, muốn nghỉ ngơi trước đã!”

 

Cả nhà họ bèn đi về phía nhà thờ tổ họ Lục.

 

Mấy người đứng xem vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Đặc biệt là những lời chua ngoa của hai đứa trẻ vừa rồi khiến họ kinh ngạc không thôi.

 

Đùng một cái lại đi làm mẹ ghẻ cho người ta, nhìn dáng vẻ của hai đứa trẻ này cũng chẳng chút nào tôn trọng người mẹ kế này. Làm mẹ ghẻ kiểu này thì khổ sở đến nhường nào: “Cũng không biết cô ta có mưu tính điều gì!”

 

Vừa dứt lời, một người khác đã nhanh nhảu đáp: “Chứ còn mưu đồ gì nữa, chẳng qua là vì tiền mà thôi!”

 

Người thời này ai nấy đều trọng tài năng và học thức, việc vì tiền mà làm mẹ ghẻ khiến người ta coi khinh. Nhưng cũng chẳng ai dám nói lời to tát gì, dù sao thì người ta cũng cho năm nghìn tệ tiền sính lễ, một số tiền lớn chưa từng thấy!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu