Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 119

 

Phó Cầm Duy nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Ngọc, kéo cô đứng nép sau lưng mình. Tính tình thằng tư vốn dĩ lạnh nhạt, ít khi để tâm chuyện vặt, vậy mà giờ lại chịu ra mặt bênh vực như thế, Tiêu Thái Liên tuyệt nhiên không tin nếu nói giữa hai đứa không có tình cảm.

 

Thế nhưng, dù trong lòng đã đoán chắc, Tiêu Thái Liên vẫn muốn hỏi cho rõ: “Con với Lục Ngọc đã viên phòng chưa?”

 

“Đương nhiên rồi ạ.” Phó Cầm Duy đáp lời không chút do dự.

 

Lục Ngọc từ phía sau nhìn bóng lưng vững chãi của Phó Cầm Duy.

 

Thím Sáu Lý được anh khẳng định chắc như đinh đóng cột khiến bà có chút ngỡ ngàng, bà nói: “Có lẽ, mỗi người mỗi khác, chuyện này ai mà nói chuẩn được. Thím cũng chỉ nói vu vơ vậy thôi, ai dè mẹ cậu lại tin là thật.”

 

Thím Sáu Lý đành xuống thang, không muốn làm khó họ thêm nữa.

 

Tiêu Thái Liên nghe vậy, thấy Thím Sáu Lý lại quay sang đổ lỗi cho mình, bà nhíu mày khó chịu nói: “Này bà già, rõ ràng bà đã nói…”

 

Phó Cầm Duy cắt ngang lời mẹ: “Mẹ, có chuyện gì mà không thể về nhà nói cho kỹ?”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Thái Liên biết lần này bà đã lỡ lời, nếu để người khác biết, kẻo người ngoài lại nghĩ con trai bà có tật.

 

Chỉ là tính bà vốn không quen nhận lỗi, đành nói: “Thôi, mẹ còn phải nói chuyện với thím Sáu Lý của con. Các con về trước đi. Mau đi làm, đừng có rề rà, chậm chạp.” Bà cố làm ra vẻ gia trưởng để giữ thể diện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy nắm tay Lục Ngọc suốt dọc đường về nhà. Mới sáng sớm không ít người trông thấy đều cười trêu họ: “Phó Cầm Duy, sao mà cưng vợ quá vậy, đi đường còn phải nắm tay thế kia!”

 

Người trong thôn hầu hết đều kết hôn sớm, những người xấp xỉ tuổi họ đã sớm thành gia lập thất cả rồi. Bình thường vợ chồng đóng cửa thì quấn quýt bên nhau, nhưng ở bên ngoài liền giữ kẽ, phân biệt rạch ròi như người xa lạ. Nào có thể nắm tay công khai như thế, khiến người khác phải đỏ mặt tía tai!

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Cầm Duy nói: “Anh Đại Tráng, đi làm đồng đấy à?” Anh chào hỏi như thường, chẳng bận tâm đến những lời trêu chọc của mọi người, thậm chí còn cố tình siết chặt, mười ngón tay đan vào tay Lục Ngọc.

 

Đại Tráng đáp: “Ừm, người giống như bọn anh chỉ có số kiếp gắn với ruộng đồng thôi. Không giống cậu, là người ăn học thành tài.” Tuy nói như vậy, nhưng người trong thôn đều rất thích Phó Cầm Duy vì anh không hề tỏ vẻ ta đây.

 

Nghe nói Bạch Gia Thôn cũng có một người đi học, năm ngoái lúc về nhà, trong mắt chẳng coi ai ra gì, khiến mọi người đều phải tránh xa. Phó Cầm Duy chưa từng như vậy.

 

Hai người nhanh chóng về đến nhà. Mấy đứa cháu trai trong sân đang chơi nhảy ô. Phó Cầm Duy kéo Lục Ngọc vào phòng, đến lúc này mới thấy lòng mình yên tĩnh lại.

 

Hôm nay may có Phó Cầm Duy ra mặt gỡ rối.

 

Lục Ngọc nói: “Tôi còn tưởng anh chẳng màng đến sự sống c.h.ế.t của tôi nữa chứ! Anh lạnh nhạt thật sự làm người ta phải tủi thân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc, anh luôn giữ đúng lời hẹn ước quân tử, chưa từng thân cận nhiều với Lục Ngọc. Chỉ là cái cảm giác rung động này thì không cách nào kìm nén được.

 

Lúc này nhìn thấy đôi môi chúm chím của Lục Ngọc, anh như bị ma xui quỷ khiến, chậm rãi tiến đến bên cô.

 

Lục Ngọc chỉ cảm thấy anh tới hơi gần, ai dè anh lại cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn chớp nhoáng.

 

Một nụ hôn lướt nhanh như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại đủ làm cả hai người chấn động tâm can.

 

Má Lục Ngọc tức thì đỏ bừng, nóng ran.

 

Phó Cầm Duy lại càng thêm luống cuống, chỉ một cái chạm môi nhẹ nhàng đã khơi dậy tham vọng sâu thẳm trong lòng anh. Một sự điên cuồng, khao khát xa lạ đang chiếm lấy tâm trí anh, thúc giục anh muốn nhiều hơn thế, một sự thân mật sâu sắc hơn.

 

Anh nhìn sững Lục Ngọc, nhưng cô đã lùi lại một bước, sải chân vội vã ra khỏi cửa.

 

Phó Cầm Duy đứng chôn chân tại chỗ, ngón tay miết nhẹ lên đôi môi còn vương hơi ấm, cảm giác hoàn toàn khác biệt. Nụ hôn vừa rồi tựa như áng mây trôi nhẹ, tan vào sương khói, khiến người ta say mê rồi lại chìm đắm.

 

Sự bình tĩnh pha lẫn điên cuồng đang chiếm lĩnh tâm trí Phó Cầm Duy. Anh bật cười thành tiếng, tự thấy mình còn giữ cái "ước định quân tử" gì nữa chứ, quả đúng là đọc sách đến ngốc nghếch rồi!

 

Phó Cầm Duy vốc nước lạnh rửa mặt, rồi nhìn về hướng Lục Ngọc vừa hoảng hốt chạy đi, sau đó mới vội vã đi làm.

 

Lần này anh chắc chắn sẽ đi làm muộn. Vốn dĩ anh luôn chấp hành kỷ luật nghiêm ngặt, chuyện đi muộn từ trước đến nay chưa từng xảy ra. Thế nhưng anh lại chẳng hề hối tiếc, bởi lẽ việc nhận ra tiếng lòng mình còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.

 



 

Lục Ngọc ở nhà mẹ đẻ suốt cả ngày, mãi đến tận chạng vạng, khi trời nhá nhem tối, cha mẹ cô mới tan làm trở về. Họ thấy Lục Ngọc vẫn còn đang chơi đùa với cháu gái trên giường.

 

Cha Lục nói: “Tiểu Ngọc, con ở nhà mẹ một ngày rồi, cũng nên về nhà mà lo cơm nước đi thôi.” Đã là vợ người ta, đâu thể cứ tùy hứng như hồi còn con gái được.

 

Lục Ngọc đáp: “Hôm nay đâu phải phiên con nấu cơm, con muốn chơi với con bé thêm lát nữa.”

 

Cha Lục còn định nói thêm, nhưng mẹ Lục đã vội ngắt lời: “Ông thôi đi! Con bé hiếm khi về nhà mẹ đẻ một chuyến.”

 

Nói đoạn, họ nghe tiếng cửa mở. Giọng Phó Cầm Duy vang lên, tràn đầy sự ôn tồn: “Mẹ, con đến đón Lục Ngọc về đây.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu