Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 351

 

Phó Cầm Duy mỉm cười: “Ừm, cũng không đợi lâu lắm đâu! Em mau ăn đi.” Những món này đều là những món ăn mà Lục Ngọc thường ngày yêu thích.

 

Cô ăn vội vàng vài miếng.

 

Mấy hôm nay, ăn uống bên ngoài không được thoải mái, vẫn là bữa cơm nhà mới thực sự dễ chịu.

 

Phó Cầm Duy hỏi: “Thế nào, chuyến đi này thuận lợi không?”

 

Lục Ngọc gật đầu: “Cũng tạm ổn. Bên anh mọi việc ra sao rồi?”

 

Phó Cầm Duy vốn là người nghiêm nghị, trầm tĩnh, nhưng khi bên Lục Ngọc, anh lại rất hợp ý trò chuyện, tâm sự.

 

Anh nói: “Mấy hôm nay, nhờ tiếng lành đồn xa về hương vị, chúng ta đã nhận được không ít đơn hàng từ các tỉnh bạn.” Điều này đối với họ mà nói là chuyện lạ lẫm chưa từng có. Website TruyenLau.com

 

Đã bán ra hơn mười thùng, mỗi thùng một trăm cái. Cũng coi như là một bước khởi đầu thuận lợi.

  TruyenLau

Lục Ngọc nói: “Cũng không biết mẹ nuôi Phó Chi bây giờ ra sao rồi.” Lục Ngọc vẫn luôn thương nhớ bà ấy.

 

Nhưng lần này Lục Ngọc ra ngoài cùng tổ chức, phải đi về theo đoàn, không thể tự ý hành động riêng. Nghĩ lại, bà ấy cũng đã hơn hai mươi năm không về quê.

  TruyenLau

Chắc hẳn cũng có rất nhiều chuyện phải làm.

 

Phó Cầm Duy nói: “Công việc của anh vẫn chưa theo kịp bước chân của đồng chí Lục Ngọc, sau này sẽ phải nỗ lực hết mình để theo kịp!”

 

Lục Ngọc nhướng mày: “Vậy anh phải tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa nhé.” Hai người khiêm nhường nói chuyện, rồi cùng bật cười rôm rả.

 

Ăn xong bữa cơm, Lục Ngọc tắm rửa qua loa rồi mí mắt đã rũ xuống vì buồn ngủ. Cô nằm vật ra giường, thiếp đi, bởi cô đã thức trắng cả đêm qua.

 

Đang ngủ thiếp đi, Lục Ngọc bỗng thấy có gì đó ấm áp cựa quậy, cố len vào lòng mình.

 

Lục Ngọc mơ màng mở mắt. Hôm qua quá mệt, đặt đầu lên gối là ngủ ngay. Sáng sớm vừa mở mắt ra, cô liền trông thấy cục cưng lớn đáng yêu của mình đang líu lo chơi đùa.

 

Tiểu Tích Niên đã mấy ngày không được gặp mẹ, có vẻ hơi ấm ức, vừa thấy Lục Ngọc liền ê a đòi bế, miệng cứ ư hử không thôi.

 

Lục Ngọc thấy bảo bối nhà mình cũng rất vui, thơm chụt chụt lên má, nựng nịu không ngừng.

 

Phó Cầm Duy một tay chống đầu, nhìn vợ và con trai chuyện trò thân mật, khóe miệng mang theo nụ cười hiền lành.

 

Cục cưng Tiểu Tích Niên của nhà họ, ai nấy đều yêu mến. Bình thường thằng bé vẫn khá tự cao, chưa từng chủ động lấy lòng ai như thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng khi trông thấy mẹ, thằng bé lại hăng hái hẳn lên, đ.á.n.h thức Lục Ngọc tỉnh giấc.

 

Lục Ngọc ngồi dậy ôm con vào trong lòng, Tiểu Tích Niên cười toe toét, hai mắt híp lại.

 

Cô nựng nịu đôi má phúng phính của con trai. Mới ba ngày không gặp, Tiểu Tích Niên đã tròn trịa hẳn ra: “Con mà cứ béo thế này, mẹ sẽ không bế nổi con mất thôi!”

 

Tiểu Tích Niên giống như nghe hiểu, bất mãn hừ một tiếng.

 

Thằng bé mới đầy tháng được vài ngày mà biểu cảm trên khuôn mặt đã phong phú lắm rồi. Lục Ngọc không nhịn được lại xoa mặt con trai.

 

Cô ôm con vào lòng, âu yếm vuốt ve một hồi.

 

Cậu bé ngoan như cún con, mặc cho Lục Ngọc muốn làm gì thì làm, không hề khóc chút nào.

 

Thân hình bé nhỏ thoang thoảng mùi sữa non cố gắng rúc vào lòng Lục Ngọc. Mới ba ngày không gặp mà thằng bé đã nhớ mẹ da diết.

 

Lục Ngọc chơi với con trai một lúc, sau đó hỏi Phó Cầm Duy: “Nay anh không phải đến xưởng à?”

 

Phó Cầm Duy nói: “Không cần!” Xưởng dạo này cũng không quá tất bật. Hơn nữa, đã mấy ngày không gặp được Lục Ngọc, nên anh đã xin nghỉ một ngày, giao ca lại cho Lưu Bàng.

 

Sáng sớm Phó Cầm Duy đã nghe thấy tiếng con ư ư, anh bế thằng bé đến, nó liền rúc ngay vào lòng mẹ.

 

Lục Ngọc đang bồng con trai, thay cho Tiểu Tích Niên một bộ đồ mới. Đồ của thằng bé phải nói là nhiều nhất trong số những đứa trẻ cùng lứa. Mặc đồ đẹp vào, trông Tiểu Tích Niên càng thêm phấn chấn, lanh lợi.

 

Sáng ra, Lục Ngọc cho con trai b.ú sữa.

 

Sau đó, cô bế con trai ra ngoài tản bộ một vòng. Thời tiết hôm nay bên ngoài thật đẹp.

 

Phó Cầm Duy sợ Lục Ngọc mệt, dù sao cục cưng mập mạp này cũng nặng cân lắm rồi.

 

Nhìn dáng vẻ bụ bẫm này của thằng bé, ai mà ngờ được lúc chào đời nó chỉ nặng hơn hai cân một chút. Vậy mà giờ đã ăn uống để trở thành một cậu bé mũm mĩm rồi.

 

Phó Cầm Duy ôm Tiểu Tích Niên vào lòng, cậu bé cũng ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh.

 

Chỉ là ánh mắt của thằng bé vẫn luôn dõi theo Lục Ngọc. Vừa ra khỏi nhà, Lục Ngọc đã rẽ ngay đến trụ sở ủy ban thôn.

 

Từ xa đã nghe thấy tiếng cười sang sảng của bác trưởng thôn. Lục Ngọc bước vào, cất tiếng hỏi: “Chuyện gì mà rộn rã thế ạ?”

 

Trưởng thôn nhìn Lục Ngọc, lòng vui khôn xiết, vội nói: “Lần này mấy cô đã lập công lớn rồi, huyện còn đặc biệt khen thưởng đấy.” Nghe người quen trong huyện kể, hình như lần này huyện muốn phát tiền thưởng cho Lục Ngọc. Mấy lần trước thì chỉ toàn bằng khen. Nhưng lần này, chỉ riêng bằng khen e chẳng đủ để bày tỏ công lao to lớn của cô ấy, nghe đâu huyện tính thưởng cho Lục Ngọc hai mươi tệ đấy! Trưởng thôn cởi mở chia sẻ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu