Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 175

 

Anh và Lục Ngọc cùng nhau đi gửi phong bì thư này. Xong việc, cô quay sang nói: “Anh gọi cha mẹ em cùng đi nhé.”

 

Mua heo con là chuyện hệ trọng, cha mẹ cô cũng nên đi theo để cùng chọn lựa.

 

May mắn thay, Phó Cầm Duy có chiếc xe ba bánh. Anh chở Lục Ngọc cùng cha mẹ cô thẳng tiến đến trại nuôi heo trong huyện.

 

Buổi sáng khi anh mang cổ vịt tới Hợp tác xã mua bán, anh đã tranh thủ gọi điện cho người bạn học cũ của mình rồi.

 

Vừa đến nơi, họ đã thấy Lưu Bàng đứng đợi sẵn ở bên ngoài cổng trại.

 

Thấy Phó Cầm Duy, anh ta cười tươi nói: “Bạn học cũ của tôi đấy à.”

 

Phó Cầm Duy đáp lời: “Làm phiền cậu quá.”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lưu Bàng vốn là người có tính tình bộc trực, sảng khoái, liền vỗ vai Phó Cầm Duy nói: “Phiền toái gì đâu! Có việc gì cứ tìm tôi là được.”

 

Lục Ngọc đưa hộp há cảo cô mang tới cho anh ta, cười nói: “Cũng chẳng biết anh thích ăn nhân gì, em chỉ gói đơn giản vài cái thôi.”

 

Lưu Bàng vừa nhìn thấy những chiếc há cảo trắng nõn đã nuốt ực nước miếng, món quà này đúng là đ.á.n.h trúng tâm lý của anh ta. Đầu bếp ở trại heo này nấu ăn thì chán òm, chẳng khác gì thức ăn cho lợn, mà anh ta cũng chẳng thể ra ngoài kiếm cơm hằng ngày được. Lúc này, bụng anh ta đã đói meo rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Có há cảo của Lục Ngọc, những thứ khác không nói, nhưng bữa trưa hôm nay coi như đã được giải quyết êm đẹp.

 

Anh ta nhìn Lục Ngọc, cười ha hả nói: “Chị dâu, khách sáo làm gì cho mệt!” TruyenLau.com

 

Nói xong, anh ta dẫn cả đoàn đi thẳng vào trại heo. Quy mô nơi này quả thực rất lớn, phóng tầm mắt ra xa đâu đâu cũng thấy những đàn heo trưởng thành. Con lớn nhất phải nặng hơn tạ rưỡi, thân hình nở nang, khiến cha mẹ Lục nhìn mà mắt tròn mắt dẹt.

 

Nghe nói họ muốn mua heo sữa, Lưu Bàng liền dẫn họ thẳng tới khu nuôi heo con.

 

Lưu Bàng gọi một công nhân tới cho đàn heo ăn chút thức ăn. Tức thì, cả bầy heo con chen chúc nhau, cắm đầu vào máng, giành giật một cách hậm hực.

 

Trông thật ngộ nghĩnh và đáng yêu.

 

Lục Ngọc hỏi: “Heo con giá bao nhiêu một con vậy?”

 

Lưu Bàng đáp: “Giá cả đã thống nhất rồi. Heo đực hai mươi lăm tệ một con, heo cái thì ba mươi lăm tệ. Các bác cứ chọn những con heo đực khỏe mạnh mà mua. Thịt heo đực thơm hơn, lại dễ nuôi lớn hơn. Người mới bắt đầu chăn nuôi thì rất khó nuôi heo cái.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lưu Bàng lớn lên ở trại heo này từ nhỏ, lăn lộn mưa nắng bao năm nên kinh nghiệm cũng kha khá, có thể coi là một tay chuyên nghiệp.

 

Trong tay cha mẹ Lục thì không có tiền, lúc về nhà họ lục lọi khắp nơi, cuối cùng cũng gom góp được hai mươi tệ.

 

Còn Lục Ngọc lại có kha khá, hôm kia cô mới tổng kết tiền bạc một lần, trừ đi chi tiêu vặt vãnh thì vẫn còn một trăm rưỡi tệ. Nếu cô cũng tiết kiệm như người trong thôn, đoán chừng bây giờ phải có hơn hai trăm, nhưng Lục Ngọc có sở thích ăn ngon.

 

Cứ dăm bữa nửa tháng lại cải thiện bữa ăn, nấu chút đồ ngon, chứ không để dành quá nhiều tiền.

 

Trước khi tới, Lục Ngọc đã giao cho cha mẹ Lục, cô ngỏ ý muốn cho họ vay tiền. Nhưng mẹ Lục lại không nhận, nói nếu Lục Ngọc đã đưa tiền ra, lần đầu tiên này cứ coi như hai vợ chồng họ nuôi heo giúp cô, đợi sau này gom đủ tiền sẽ tự nuôi.

 

Lục Ngọc biết sau này cô sẽ vào thành phố, tiền bạc thời này nếu cứ giữ khư khư, đợi đến sau này sẽ mất giá trị, không khéo còn lỗ to.

 

Giờ để trong tay cũng vô dụng, cứ nuôi heo trước rồi tính.

 

Lưu Bàng nhìn bốn bề không có ai, hạ giọng nói: "Tôi với cha tôi đã viết xong báo cáo rồi, mọi người muốn nuôi, trại sẽ bán cho mỗi nhà con đực hai mươi tệ một con, con cái ba mươi tệ một con." Mức giá này chẳng ai có được.

 

Nhà họ Lục đã bàn bạc, định mua sáu con, trong đó hai con là nuôi giúp thôn, một con là cha mẹ Lục Ngọc nuôi, còn ba con lại tính hết vào phần cô.

 

Có Lưu Bàng ở đó, tốc độ chọn heo con rất nhanh.

 

Lưu Bàng nói: "Mấy hôm nay tôi sẽ trông giúp mọi người. Sáu con này được chọn là tốt nhất trong mấy bầy. Vốn dĩ là định làm heo giống, nếu nuôi tốt, sớm nhất là cuối năm đã có thể mổ một lứa rồi."

 

Cha mẹ Lục đều không biết cảm kích thế nào cho phải.

 

Sau khi chọn heo con xong, Lưu Bàng lại tận tình chỉ dẫn họ cách vỗ béo, làm sao chữa bệnh khi heo ốm, rồi chích ngừa phòng bệnh gì đó, lưu loát nói liền nửa tiếng đồng hồ.

 

Heo là gia súc lớn, chẳng nhà nào mua một lần mà dễ dàng. Giống như mấy con heo con này chỉ hơn năm ký một chút, lại bán hai mươi tệ một con, lỡ như xảy ra vấn đề gì thì công toi hết cả tiền!

 

Lưu Bàng dặn dò tỉ mỉ, nhưng chung quy lại chỉ có hai điều: "Đừng để đói, đừng để khát là được. Heo con này đều là loại tốt nhất đã được chọn cho mọi người, có vấn đề gì cứ việc tìm tôi."

 

Trong tay Lục Ngọc có một trăm rưỡi, hai mươi tệ của cha mẹ Lục cũng đưa cho cô, tổng cộng một trăm bảy. Mua sáu con heo tốn một trăm hai, còn lại năm mươi tệ!

 

Lục Ngọc hỏi: "Thức ăn bổ sung bên trại anh bán ra sao?"

 

Lưu Bàng đáp: "Loại thức ăn đã trộn sẵn của trại chúng tôi thì đắt hơn một chút, mỗi bao hai mươi lăm ký giá hai tệ, heo ăn chừng mấy ngày là hết. Hay là chị chỉ mua thức ăn cốt, rồi về tự trộn thêm cám, đậu tương, rau rừng, dây lang các loại, như vậy sẽ dùng được lâu hơn."

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu