Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 140

 

Phó Cầm Duy lập tức đi tới tranh luận với bác gái!

 

Bác gái này đã “xưng hùng xưng bá” trên con phố này nhiều năm, bình thường chỉ cần bà ta quát lên một tiếng, chẳng cặp vợ chồng nào bị nhắc nhở mà không xấu hổ đỏ bừng mặt.

 

Lần đầu tiên gặp phải người lì lợm như vậy, khiến quyền uy của bác gái bị khiêu khích nghiêm trọng, bèn phân bua với Phó Cầm Duy. Ai ngờ anh chàng này thế mà lại là sinh viên đại học, còn nắm vững luật hôn nhân.

 

Bác gái nói chính sách với anh, anh giảng giải từng dòng đại cương chính sách mới nhất với bác gái.

 

Sắc mặt bác gái đỏ bừng, hoàn toàn không ngờ bà ta ngay cả điều lệnh điều lệ cũng không hiểu bằng đối phương.

 

Bác gái nhìn thấy đối thủ ở con phố phía xa cũng đang đứng xem trò cười của mình, bèn giả vờ thiếu kiên nhẫn vung tay: “Được được được, đừng làm ảnh hưởng tôi làm việc.” Bà ta thật sự không chọc nổi anh ta.

 

Lục Ngọc đứng bên cạnh nhìn anh, mỉm cười cong mắt.

 

Phó Cầm Duy thành công, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Ngọc, với tư thái của người chiến thắng tiếp tục đi về phía trước.

 

Ra khỏi con đường này. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc không nhịn được vẫn bật cười thành tiếng, vì chuyện nắm tay mà tranh cãi với bác gái kiểm tra kỷ luật nghiêm khắc kia, cũng chỉ có anh mới làm được.

 

Phó Cầm Duy nhìn cô, ánh mắt rất nghiêm túc: “Cười cái gì?”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Một bàn tay của Lục Ngọc vẫn luôn bị anh nắm lấy, tay còn lại cô giơ ngón cái với anh: “Quá tuyệt!”

 

Phó Cầm Duy vốn không phải kiểu người có thể bị người khác dễ dàng lấy lòng.

 

Nhưng nhìn thấy cô nói như vậy, khóe miệng anh vẫn khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm. TruyenLau.com

 

Lục Ngọc giống như nhìn thấy chuyện hiếm lạ gì: “Anh cười gì thế?” Hóa ra sinh viên đại học lạnh lùng cũng thích được khen ngợi.

 

Hai người nói chuyện, xua đi phần nào nỗi ám ảnh về chuyện Lục Ngọc đã gây thương tích cho Lâm Hâm. Lòng bàn tay của anh rất nóng, tựa như có thể xuyên qua lòng bàn tay truyền cho cô rất nhiều sức mạnh, khiến cô cũng không nỡ buông ra.

 

Nhưng chuyện chưa được giải quyết triệt để, trong lòng cô vẫn thấp thoáng có chút bất an: “Chuyện của Lâm Hâm anh điều tra ra được gì rồi sao?” Hỏi xong, cô có chút ngượng ngùng!

 

Sao có thể có kết quả điều tra nhanh như vậy được chứ.

 

Vào thập niên 80, ngay cả điện thoại di động cũng chưa có, điện thoại cố định đều chỉ có các đơn vị nhà nước mới được lắp đặt. Việc truyền tin tức đều phải dựa vào điện báo, là cô đã quá sốt ruột rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy nói: “Có.”

 

Mắt cô lập tức sáng lên, sau đó nhìn anh: “Thật sao ạ?”

 

Hai người rẽ qua ngả đường đến bệnh viện, trong con hẻm nhỏ vắng người, chỉ có hai người họ, nói chút chuyện bí mật cũng không sợ bị người khác nghe thấy.

 

Phó Cầm Duy đáp: "Lai lịch của lão ta không được đàng hoàng. Tôi đã nhờ người điều tra rồi, rất có thể là dính líu đến tiền nong bất chính."

 

Lục Ngọc hít ngược một hơi lạnh.

 

Nếu thật sự là tiền phi nghĩa, e rằng cô đã gây ra họa lớn rồi. Những chuyện liên quan đến thế lực ngầm thì đáng sợ khôn lường. Nhỡ đâu có kẻ tới báo thù, không chỉ mình cô mà e rằng còn liên lụy cả thôn.

 

Phó Cầm Duy lập tức ôm cô vào lòng, giọng nói bình tĩnh lạ thường: "Vốn dĩ tôi không muốn nói với em, nhưng em đừng sợ. Có tôi ở đây!"

 

Lục Ngọc ngẩng đầu nhìn anh: "Tôi biết anh là người tốt, nhưng..." Cô không thể để anh phải liên lụy.

 

Lời còn chưa kịp thoát ra khỏi môi, Phó Cầm Duy đã dùng chính môi mình chặn đứng. Bốn bề không một bóng người, nụ hôn ấy bỗng trở nên nồng nhiệt, táo bạo, anh khẽ tách cánh môi cô, tùy ý dò dẫm khám phá.

 

Chẳng còn vẻ ngập ngừng, quân tử như mọi khi.

 

Lục Ngọc mơ hồ khẽ ngân nga một tiếng, càng kích thích Phó Cầm Duy. Mái tóc lòa xòa giữa trán che đi đôi mắt sâu thẳm của anh.

 

Sau khi dứt khỏi nụ hôn, ánh mắt Phó Cầm Duy vẫn sâu hút, anh nói từng câu từng chữ: "Tôi không phải người tốt." Anh không muốn mang danh người tốt. So với làm quân tử, anh càng muốn làm kẻ "cầm thú" hơn.

 

Lúc họ tách nhau ra, Lục Ngọc chớp mắt, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

 

Sự điên cuồng trong lòng Phó Cầm Duy dường như chực thoát khỏi mọi ràng buộc bất cứ lúc nào. Một khi anh không kiềm chế được bản thân, sẽ làm ra chuyện khiến cô càng kinh ngạc hơn. Tóm lại, câu anh vừa nói là thật lòng.

 

Anh không phải người tốt.

 

Phó Cầm Duy không cho cô cơ hội nghĩ nhiều, lập tức kéo cô đến bệnh viện. Vừa bước vào đã nhìn thấy Lâm Hâm đang nằm, cánh tay quấn băng trắng cứng.

 

Lúc này vừa hết t.h.u.ố.c tê, Lâm Hâm tức điên người, vừa nhìn thấy Lục Ngọc liền bắt đầu c.h.ử.i rủa cô. Phó Cầm Duy đứng cạnh cũng chẳng thèm chiều ông ta, liền cho ông ta một đấm, đ.á.n.h đến mức mắt ông ta hoa lên những đốm sao vàng. Hơn nữa còn ảnh hưởng đến vết thương trên tay, khiến ông ta đau điếng tới mức nhe răng trợn mắt.

 

Phó Cầm Duy nói: "Trưởng thôn, chú và Tiểu Ngọc ra ngoài trước đi. Tôi muốn nói chuyện riêng với lão ta vài câu."

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu