Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 480

 

Nữu Nữu đáng yêu đến lạ, mỗi khi được thơm chụt một cái, con bé lại ư hử khe khẽ, khiến trái tim người lớn mềm nhũn ra. Đời này, làm gì cho con bé, Lục Ngọc cũng đều cam tâm tình nguyện.

 

Ở quê nhà, bên ngoại cũng không ngại tốn tiền điện thoại gọi sang. Nữu Nữu còn dỗ dành được cả nhà bên đó cười rần rần chỉ bằng mấy tiếng ư hử, khiến đầu dây bên kia không ngớt lời xuýt xoa khen ngợi. Gửi ảnh đầy tháng của Nữu Nữu về, ai nấy đều tấm tắc khen.

 

Buổi tối, Lục Ngọc còn nói với Phó Cầm Duy: “Nữu Nữu nhà mình thế mà có tới mười anh trai cơ đấy.” Bên nội nhà họ Phó đã có bảy người anh em họ, còn thêm một anh ruột là Tích Niên. Bên nhà chị hai Lục thì có hai người con trai.

 

Hơn nữa, các anh đều bàn nhau dành dụm tiền để tới thăm em út.

 

Nghe được tin này, Phó Tích Niên có chút sốt sắng. Thằng bé sủng em gái nhất nhà, đã đem hai chiếc huy chương vàng quý giá nhất của mình tặng cho em rồi.

 

Lục Ngọc hỏi: “Trước đây con không phải muốn tặng cho mẹ sao?”

 

Phó Tích Niên ngại ngùng đáp: “Đợi lần sau con thắng tiếp rồi tặng mẹ, cái này con muốn tặng Nữu Nữu trước đã.”

 

Thấy mọi người đều muốn tới thăm em gái, Tích Niên sợ em gái bị cướp mất, vội nói: “Đừng để họ tới! Xa xôi vất vả lắm, đi xe cũng rất mệt mỏi, đúng không ạ?” Cái thằng cha con này đúng là... khiến Lục Ngọc phì cười.

 

Phó Tích Niên bình thường vẫn rất hào phóng, nhưng hễ đụng đến em gái là thằng bé lại cuống lên. Đây là em gái của cậu, không thể để ai cướp mất được.

 
TruyenLau
Nói rồi, thằng bé ôm em gái thơm chụt một cái. Nữu Nữu được anh trai thơm cũng thích chí cười tít mắt, hai anh em cứ thế quấn quýt chơi đùa.

 

Phó Tích Niên ôm Nữu Nữu, bố và bà nội đều nín thở, sợ thằng bé lỡ tay làm rơi con bé.

 

Chỉ có Lục Ngọc không căng thẳng, bởi con trai mình luyện b.ắ.n cung, tay chân vững chãi nhất nhà.
TruyenLau
 

Quả nhiên, sau khi bồng Nữu Nữu đi một vòng khắp nơi, Lục Ngọc tấm tắc: “Bế giỏi đấy, còn vững hơn cả bố con ấy chứ!”

 

Phó Tích Niên nghe vậy thì hớn hở ra mặt: “Vậy con có phải là anh trai tốt nhất không mẹ?”
TruyenLau
 

Lục Ngọc dịu dàng nói phải.

 

Phó Tích Niên vui cả ngày, cứ thế quấn quýt bên em gái không rời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Buổi tối, Lục Ngọc về phòng, phát hiện cánh tủ mở hé, cô có chút tò mò. Rõ ràng trước đó cô đã đóng lại rồi cơ mà. Lại gần xem, trong tủ để gọn gàng hai chiếc túi vải tinh xảo, xinh xắn.

 

Lục Ngọc cầm lên, vừa hay Phó Cầm Duy từ bên ngoài bế con gái vào phòng.

 

Lục Ngọc hỏi: “Sao anh lại bế con vào đây làm gì! Con bé đã có người trông trẻ, lại có bà nội và anh trai chơi cùng rồi cơ mà. Lúc nào cũng có người quấn quýt bên cạnh dỗ dành con bé. Con ngủ có giờ giấc rồi, lỡ quá giờ là lát nữa lại quấy khóc ầm ĩ cho xem.”

 

Phó Cầm Duy khẽ nói: “Anh mới có dịp bế Nữu Nữu đấy chứ.” Giọng anh hơi ngậm ngùi, dù sao anh cũng là cha, mà sao lần nào cũng chẳng giành được con từ tay người khác. Nữu Nữu đáng yêu quá chừng, anh nào nhịn được cơ chứ.

 

Thấy Lục Ngọc đã nhìn thấy đồ trong tủ, Phó Cầm Duy nói: “Cái này là anh mua cho em và Nữu Nữu đấy.”

 

Lục Ngọc nghe anh nói vậy, càng thêm tò mò, mở hộp nhỏ ra. Bên trong là một viên Hải lam bảo lấp lánh và một viên Ngọc lục bảo xanh mướt, đều là đá quý có thể đưa lên sàn đấu giá. Thời điểm này, đá quý tuy chưa đắt đỏ như sau này, nhưng mỗi viên cũng đã có giá trị tới hai mươi mấy vạn rồi.

 

Lục Ngọc nhìn cũng có chút kinh ngạc. Phó Cầm Duy cũng khéo chọn ghê, hai món anh mua đều là những món trang sức có giá trị tăng tiến. Độ thuần khiết cao, trọng lượng lại lớn đến vậy, để thêm một thời gian nữa e rằng sẽ vọt lên tới giá trên trời mất thôi. Anh quả thực có một con mắt tinh đời.

 

Lục Ngọc hỏi: “Vậy cái nào là của em?”

 

Phó Cầm Duy bế Nữu Nữu, lén hôn trộm Lục Ngọc một cái: “Em chọn trước đi.”

 

Thế này cũng coi như là anh ưu ái Lục Ngọc hơn rồi.

 

Lục Ngọc nghĩ ngợi: “Thôi thì cứ để con gái chọn trước đã.” Nói rồi, cô đưa cả hai món cho con bé chơi. Nữu Nữu dùng tay mũm mĩm chỉ vào viên Hải lam bảo xanh biếc.

 

Viên còn lại đương nhiên là của Lục Ngọc rồi.

 

Sau đó, cô cất hai món châu báu quý giá vào chiếc két sắt nhỏ. Đợi con bé trưởng thành rồi sẽ tặng cho nó.

 

Phó Cầm Duy cười nói: “Anh thấy trên sàn đấu giá có mấy viên này liền nghĩ ngay đến việc để dành cho con gái, dù sao con gái nào cũng thích mấy thứ lấp lánh này cả!” Giá bất động sản cứ thế vọt lên từng ngày, tiền kiếm được căn bản chẳng tiêu hết nổi.

 

Anh là người chi tiêu chẳng mấy khi, nhưng hễ nghĩ vợ con sẽ vui là anh sẵn lòng mua ngay.

 

Lục Ngọc hỏi: “Vậy còn anh thì sao, chẳng lẽ không sắm sửa gì cho bản thân ư?” Phó Cầm Duy đáp, ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Anh đã có tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này rồi!” Dứt lời, anh bế bổng Nữu Nữu lên trời: “Đúng không con gái?” Nữu Nữu chưa bao giờ được nhấc bổng như thế, cô bé giật mình, òa khóc. Thấy Phó Cầm Duy lúng túng dỗ dành con, Lục Ngọc đứng cạnh đó không nén nổi bật cười thành tiếng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu