Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 145

 

Khi họ đi về, không ít người trong thôn cũng đi theo sau, lo lắng hai bên sẽ ầm ĩ mà xảy ra chuyện không hay.

 

Vừa đến nhà, họ đã thấy Lâm Hâm đứng sừng sững, liên tục đá từng cước vào cánh cổng lớn nhà họ Phó.

 

Anh cả lập tức kéo ông ta ra nói: "Ông muốn làm gì?"

 

Lâm Hâm nói: “Tôi tới tìm Lục Ngọc để tính sổ, không liên quan tới mấy người, mấy người mau giao cô ta ra đây, tôi sẽ không làm khó dễ ai cả.”

 

Anh hai Phó không phải người khéo ăn nói, chỉ đứng cạnh anh cả, nhìn Lâm Hâm như hổ rình mồi, chỉ chờ đối phương dám làm bậy là sẽ ra tay bẻ gãy tay ông ta ngay.

 

Anh ba Phó nói: “Nơi này là nhà họ Phó, không phải nơi ông muốn ngang ngược thì ngang ngược.”

  Website TruyenLau.com

Con người Lâm Hâm đ.á.n.h nhau không sợ c.h.ế.t, lúc này cười một tiếng quái dị, đoạn lại nói: “Đoàn kết ra phết nhỉ? Sao, Lục Ngọc không muốn theo tôi thì đừng để cô ta trêu chọc tôi chứ! Mấy người ngăn cản là có ý gì. Hay là, để cô em dâu này dụ dỗ đàn ông, rồi mấy người ở đây hùa nhau vét sạch tài sản? Loại người như vậy tôi gặp nhiều rồi.”

 

Chị ba Phó nói: “Ông nói bậy bạ gì đấy.” Nói ra những lời đó, coi người nhà họ là gì chứ.
TruyenLau
 

Lưu manh côn đồ trong thôn bọn họ so với Lâm Hâm chỉ đáng xách dép, ông ta mới đích thị là tên lưu manh chính gốc, lúc này nhìn thấy đông người như vậy mà cũng không hề sợ hãi!

 

Lâm Hâm giống như con rùa vươn cái cổ dài ra, nói: “Nào, cứ tới đây đánh. Có bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t tôi đi, một cái mạng nát này, tôi đâu sợ mấy người.”
Website TruyenLau.com
 

Lâm Hâm vừa mới khỏi bệnh, cộng thêm “của quý” bị thương, phong cách hành xử càng thêm điên cuồng, đ.á.n.h không được mà mắng cũng chẳng xong.

 

Vào lúc này, có tiếng nói vang lên trong đám đông: “Công an tới rồi!”

 

Bí thư thôn tức giận quát một tiếng: “Ai đã báo công an?”

 

Bác gái Lục nói: “Tôi báo đấy, sao, chỉ các người được báo công an, không cho chúng tôi báo à? Con Lục Ngọc kia cố ý g.i.ế.c người mà không thành.” Bà ta bắt chước, vu tội lên đầu Lục Ngọc.

 

Công an nhận được tin báo liền tới, khiến bà ta vui muốn c.h.ế.t.

 

Người nhà họ Phó không hiểu rõ chân tướng, còn tưởng công an muốn tới bắt Lục Ngọc, vội vàng giải thích với các đồng chí công an.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ai ngờ, các đồng chí công an vốn không nghe lời họ, chỉ sau khi hỏi rõ Lâm Hâm là ai liền còng tay ông ta lại.

 

Nụ cười trên mặt bác gái Lục lập tức cứng đờ: “Đồng chí công an, các anh bắt nhầm người rồi, người tôi bảo các anh bắt là con Lục Ngọc kia kìa, nó đã dùng d.a.o đ.â.m thủng tay em trai tôi.”

 

Cán bộ công an nói: “Anh ta là Lâm Hâm thì không sai rồi, y có hiềm nghi buôn lậu, chúng tôi cần dẫn về đồn để thẩm tra.”

 

Lâm Hâm nghe xong, vừa nãy còn không sợ trời không sợ đất, nhưng nghe thấy tội danh này, cơ thể liền run lẩy bẩy.

 

Lâm Hâm tức giận trừng mắt nhìn bác gái Lục, ai bảo bà ta báo công an chứ! Đúng là điên khùng, ông ta trốn công an còn không kịp, bà ta lại lắm điều!

 

Công an đưa người đi, bác gái Lục cố ngăn lại, lại giở chiêu la lối om sòm ra, ai ngờ cán bộ công an không hề nghe theo bà ta, nói: “Bà còn ầm ĩ nữa, chúng tôi cũng bắt luôn cả bà.”

 

Bác gái không dám nói thêm lời nào.

 

Người có mặt ở đây đưa mắt nhìn nhau, Lục Ngọc còn chưa lộ mặt, Lâm Hâm đã bị dẫn đi rồi, thật hả hê.

 

Lâm Hâm bị bắt đi, bác gái Lục đờ người tại chỗ.

 

Người trong thôn chỉ trỏ bà ta, rất mất mặt.

 

Bà nội Lục ở một bên mắng bác gái một tiếng: “Xem xem nhà mẹ các cô đều là cái nết gì, ai cũng g.i.ế.c người phóng hỏa. Nhà họ Lục tôi căn chính miêu hồng, thế mà lại bị cô hủy hoại hết rồi.”

 

Ánh mắt của mọi người nhìn bác gái Lục đều rất quái dị.

 

Bà nội Lục còn tiếp tục nói: “Tôi thấy con Lục Kiều y hệt cái nết nhà mẹ cô, nhà họ Lục chúng tôi không có người như vậy.” Một câu nói phủi sạch mọi liên quan.

 

Bác gái Lục tức giận ôm mặt đi về nhà, ai ngờ bà nội Lục vốn dĩ đã oán giận bà ta, lúc này thấy bà ta xấu hổ, càng thêm sung sức. Bà nội không chịu thôi, gọi bác trai về bắt hai người ly hôn.

 

Bà ta còn nói phụ nữ không vượng nhà thì hủy hoại ba đời. Danh tiếng tốt đẹp của nhà họ Lục đều bị người phụ nữ xấu xa như bà ta hủy sạch, bà nội vốn không hề tìm lỗi sai của mình.

 

Đương nhiên bác gái Lục không phải người hiền lành gì. Bà ta đã chừng này tuổi, con trai con gái đều có cả rồi, giờ gần đất xa trời lại bị xúi giục ly hôn, hỏi thử xem bà ta phải sống sao đây?

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu