Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 354

 

Nghe mọi người trêu chọc, Lục Ngọc đứng cạnh cũng ngượng chín mặt, vành tai đỏ bừng. Mọi người lại cười khúc khích, trêu thêm một lúc nữa.

 

Cho đến khi thấy đội trưởng gọi mọi người ra đồng làm việc, họ mới vác cuốc ra đi.

 

Bà Tiêu Thái Liên và Lục Ngọc cùng bước về nhà. Bà nội còn phải ngó đứa cháu đích tôn của mình. Bà bây giờ cưng thằng Tích Niên lắm, một ngày không gặp là cứ thấy bứt rứt trong người.

 

Lục Ngọc khẽ nói: “Hôm nay chúng con hầm gân bò, con mang sang biếu mẹ một ít!” Mấy hôm nay cô ra ngoài, cũng là nhờ mẹ chồng một tay chăm sóc thằng bé.

 

Thằng Tích Niên còn nhỏ quá, chăm nó chẳng dễ dàng gì, cứ nửa đêm lại đòi b.ú mấy bận, chẳng có đêm nào được ngủ yên giấc.

 

Chút gân bò này trước đây Lục Ngọc cũng chẳng nỡ mang ra dùng, nhưng để cảm ơn lòng tốt của mẹ chồng Tiêu Thái Liên, cô mới lấy ra đãi bà.

 

Những người sành ăn trong huyện cũng không ít, gân bò như thế này phải may mắn lắm mới có, mà muốn có được cũng phải đặt hàng từ rất sớm.

 

Khi Lục Ngọc ra khỏi nhà, cô đã dùng rượu trắng ướp gân bò sẵn. Định lát nữa về sẽ lấy củi nấu một nồi, như thế mới giữ được trọn vẹn hương vị thơm lừng.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Mấy ngày nay bà toàn được ăn đồ ngon rồi, các con có chút gì ngon thì cứ giữ lại mà tẩm bổ cho nhau đi!” Trước đây bà còn buồn trong lòng khi thằng tư nhà bà ra ở riêng, nhưng giờ xem ra, ra riêng như thế này lại hay.

 

Dù sao cũng ở chung một làng, rảnh rỗi thì bà qua lại thăm nom, Lục Ngọc có gì ngon cũng nhớ đến bà. Bây giờ ra riêng rồi, bà chỉ thấy con dâu Lục Ngọc chỗ nào cũng tốt cả.

 

Lục Ngọc cười: “Món này con đặc biệt nấu để mời mẹ đấy, mẹ nếm thử xem, đảm bảo là ngon đáo để!” TruyenLau.com

 

Bà Tiêu Thái Liên cười hiền: “Thôi đi con! Mẹ đây lại chẳng biết tài nấu nướng của con sao!”

 

Dù chưa được ăn, nhưng giờ phút này bà Tiêu Thái Liên đã thấy thèm rỏ dãi rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Trước đây bà vốn là người tằn tiện lắm, ấy vậy mà bây giờ cứ dăm bữa nửa tháng lại mua cân thịt về. Chẳng qua là họ nấu không ra được hương vị thơm ngon như Lục Ngọc thôi.

 

Lục Ngọc về đến gian bếp, bắt tay vào làm sạch gân chân bò.

 

Cô bận rộn trong bếp, còn bà Tiêu Thái Liên thì vào buồng bế thằng Tích Niên ra.

 

Thấy Phó Cầm Duy cũng ở đó, mà Lục Ngọc lại không có trong phòng, bà thừa dịp hỏi ngay: “Này con nói thật với mẹ đi, rốt cuộc thì con có kiếm được tiền không đấy?”

 

Phó Cầm Duy nói: “Cũng đành vậy!” Bây giờ xưởng còn chưa sinh lời, anh nhận mức lương thấp nhất, thậm chí còn không bằng mức lương công nhân. Cộng thêm trước đây mua dây chuyền cho Lục Ngọc đã nợ lại mấy tháng lương.

 

Suy cho cùng, bà Tiêu Thái Liên cũng là mẹ của Phó Cầm Duy, thấy anh nói năng ấp úng, trong lòng lập tức hiểu ra: “Đã bảo con đừng bỏ việc cơ quan, con cứ cãi lời!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tuy nói Phó Cầm Duy bỏ việc cũ, cũng không gây ra tổn thất gì to tát, công việc để lại vị trí cho anh cả của nó, thôi thì cũng không đến nỗi lãng phí.

 

Nhưng lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, vừa thấy Phó Cầm Duy từ bỏ một công việc ổn định như vậy, đi mở cái xưởng gì đó, nghe thì có vẻ oai phong lẫm liệt.

 

Nhưng trên thực tế, thực tình có kiếm được đồng nào đâu, bà Tiêu Thái Liên vội vàng móc ra một trăm tệ từ trong túi, nói: “Số tiền này con cầm đi, đàn ông con trai ra ngoài, làm gì có chuyện trong túi không có tiền!”

 

Bây giờ Lục Ngọc oai phong lẫm liệt đến thế, con trai mình không thể để vợ nuôi được.

 

Phó Cầm Duy cười không nổi, khóc không xong nói: “Giờ con làm gì còn thiếu tiền, mẹ cứ cầm về đi.”

 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Con à, vẫn phải chịu khó làm lụng vào! Vợ chồng phải cùng nhau gánh vác, mới bình đẳng được chứ.”

 

Một trăm tệ này là tiền dằn túi riêng của bà Tiêu Thái Liên.

 

Tất cả mọi người trong nhà đều không biết, số tiền này cũng là tất cả những gì bà có thể gom góp được. Bà có bốn đứa con trai, làm cổ vịt kiếm tiền rõ ràng rành mạch, ai cũng biết số má, không thể giấu giếm được, chứ không thì anh em trong nhà sẽ mất lòng nhau.

 

Người già trong thôn nói, không sợ không có chỉ sợ không đều. Không thể bởi vì thiên vị mà để các con đ.â.m ra xa lánh nhau.

 

Nhưng bà Tiêu Thái Liên cho tiền Phó Cầm Duy cũng có cái lý của bà. Vợ chồng Phó Cầm Duy đóng góp cho gia đình nhiều hơn cả, Phó Cầm Duy từ bỏ công việc, nhường vị trí cho anh cả, hai vợ chồng còn tự mình bỏ tiền ra mua nhà để dọn ra ở riêng.

 

Chẳng những không chiếm dụng chỗ ở của ai, mà còn thường xuyên nấu nướng những món ngon cho cả nhà.

 

Trong lòng bà Tiêu Thái Liên cũng có sự cân nhắc riêng.

 

Phó Cầm Duy nói: “Mẹ ơi, con thật sự không cần đâu.” Người như mẹ anh cả đời chắt chiu từng đồng, một xu cũng không dám tiêu, một trăm tệ này không biết phải dành dụm vất vả đến thế nào mới được.

 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Con cứ cầm lấy đi, không thì mẹ giận đấy!”

 

Phó Cầm Duy thực sự không thể chối từ, chỉ đành phải nhận tạm số tiền này.

 

Bà Tiêu Thái Liên thấy anh cầm mới yên lòng, ôm cháu nội ra ngồi chơi một lát.

 

Chẳng mấy chốc, mùi thơm trong nhà bếp bay ra khắp nhà. Bà Tiêu Thái Liên nói với Phó Cầm Duy: “Cái thằng bé này đúng là có phúc mà!”

 

Bây giờ Lục Ngọc đã trở thành trụ cột của thôn xã, vô số người đều hối hận nói sao năm đó không nhìn ra Lục Ngọc lại có tiềm năng đến thế, giờ có hối cũng chẳng kịp nữa.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu