Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 162

 

Phó Cầm Duy quả thực đói bụng, trộn dưa cà muối tương vào cơm trắng, ăn thấy ngon đáo để.

 

Anh nhanh chóng ăn sạch bát, Lục Ngọc liền mở một chai nước ngọt hương cam đưa cho anh.

 

Phó Cầm Duy hỏi: "Cho anh đấy à?"

 

Lục Ngọc vốn không phải người keo kiệt, huống hồ Phó Cầm Duy vì cô mà bỏ lỡ cả bữa cơm tối, còn đặc biệt chạy vào tận trong huyện. Lục Ngọc đã xem qua, miếng thịt bò anh mua về đúng là loại sườn non ngon nhất! Chỉ riêng cái ân tình này, cô có nấu bao nhiêu món ngon cho anh cũng chẳng hề quá đáng. Phó Cầm Duy ăn cơm xong quả nhiên khát khô cổ, liền tu một hơi cạn sạch cả chai.

 

Lục Ngọc đơn giản xử lý chỗ thịt bò, đặt ở nơi mát mẻ, tránh để bị ôi thiu.

 

Phó Cầm Duy nói: "Lần sau em muốn ăn gì, cứ bảo anh đi mua." Thấy cô chỉ vì một lần anh mua thịt bò mà vui vẻ đến vậy, trong lòng anh cũng thấy ấm áp.

 

Lục Ngọc đáp: "Chuyện đó để sau hãy tính."

 

Phó Cầm Duy trở về đã muộn, cơm nước xong xuôi cũng gần mười giờ tối. Hai người rửa mặt chẳng gây tiếng động nào. Sau khi về phòng, Phó Cầm Duy không còn chút buồn ngủ nào nữa. Đêm qua vừa mới ân ái mặn nồng, trong lòng đang lúc khao khát, liền nói với Lục Ngọc: "Nếu em muốn cảm ơn anh, ngược lại cũng có một cách này."
TruyenLau
 

Lục Ngọc ngước nhìn anh.

 

Phó Cầm Duy nói ra cách đó, Lục Ngọc liền nheo mắt lại. Với vẻ mặt nghiêm trang như vậy mà sao anh ta toàn nói mấy lời chẳng đứng đắn tí nào: "Chẳng phải đêm qua chúng ta đã nếm thử rồi sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

"Cái đó thì khác chứ, hôm qua chúng ta đã ăn cơm rồi, tại sao hôm nay vẫn đói bụng?" Trong chuyện này, Phó Cầm Duy không hề nhượng bộ. Chuyện liên quan đến hạnh phúc vợ chồng, anh tuyệt đối không thể qua loa được!

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lục Ngọc liếc mắt nhìn anh, chuyện này làm sao có thể mang ra so sánh với chuyện ăn uống được chứ.

 

Phó Cầm Duy không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng ôm ghì lấy cô, nhu tình mật ý đến nỗi chẳng cần phải diễn tả hết thành lời.

 

Sáng hôm sau, Lục Ngọc dậy sớm. Lần này cô không hề ngủ nướng, nhưng dường như đã lãng quên mất chuyện thân mật đêm qua.

 

Lục Ngọc nhanh chóng đứng dậy, chải tóc, rửa mặt xong liền ra ngoài phụ giúp mọi người. Việc kho cổ vịt là nguồn thu nhập chính của cả nhà nên ngày nào cũng được mọi người dốc sức làm. Mấy hôm nay Lục Ngọc bận rộn, lại luôn nấu những món ngon bồi bổ cho cả nhà. Thành ra việc cổ vịt hầu như đều do ba chị dâu đảm nhiệm hết.

 

Giờ đây Lục Ngọc đã rảnh rỗi hơn đôi chút, cũng muốn làm thêm việc, không thể cứ mãi không động tay vào việc gì. Các chị dâu rất quan tâm đến cô, cô cũng phải cố gắng để báo đáp tấm lòng của họ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn thấy Lục Ngọc bước ra, chị Hai nói: "Hôm nay chị nấu cháo rồi, em ăn một chút đi."

 

Lục Ngọc đáp: "Em không đói đâu, đợi lát nữa rồi ăn."

 

Cô không cần phải ra đồng làm việc, đợi làm xong việc buổi sáng, mọi người ai nấy đi làm hết thì còn bao nhiêu cháo không ăn được, cần gì phải vội vàng tranh thủ lúc này? Người ngoài nhìn vào lại bảo cô ăn không ngồi rồi.

 

"Chẳng tốn bao nhiêu thời gian đâu, buổi sáng ăn chút gì đó, để bụng rỗng sẽ khó chịu." Chị Hai nói: "Anh Hai em mong em nấu lắm, buổi sáng có thời gian thì hấp mấy cái màn thầu nóng hổi cho anh em họ dùng."

 

Lục Ngọc nói: "Đợi tới mùa đông có thể chế biến sẵn một ít đồ, làm đông lại, muốn ăn thì lấy ra dùng dần, tới lúc đó sẽ rất tiện."

 

Rất nhanh, những thùng cổ vịt kho đã được đưa lên xe. Lục Ngọc nói với Phó Cầm Duy: "Hôm nay là ngày tổng kết tiền đấy!" Gần đây cô tiêu xài hơi phóng tay, lúc thì mua lòng heo, lúc thì mua gạo, lại còn mới mua hết mười tệ tiền thịt bò nữa.

 

Trong tay mà ít tiền thì trong lòng cô thấy bất an, mong ngóng có thêm chút tiền để chi tiêu cho thoải mái.

 

Phó Cầm Duy nói: "Ừm, buổi tối anh sẽ mang tiền về."

 

Người nhà họ Phó nghe xong cũng vui vẻ ra mặt. May nhờ có mối làm ăn với cung tiêu xã này, không hổ danh là đơn vị nhà nước, lúc thanh toán tiền bạc chưa từng chậm trễ một lần nào.

 

Số tiền chẵn từ các phòng vẫn được dùng để Tiêu Thái Liên trả món nợ xe ba bánh. Nhưng số tiền lẻ còn lại cũng đủ cho vợ chồng họ xoay sở rồi. Thêm vài ngày nữa, toàn bộ khoản tiền sẽ vào tay mình, lúc đó thì dư dả biết bao.

 

Lục Ngọc định gọi Phó Cầm Duy, nhưng thấy chị ba Phó đang tò mò nhìn hai vợ chồng, trên môi thường trực nụ cười hiền lành, ý nhị.

 

Lục Ngọc đành thôi không gọi anh.

 

Phó Cầm Duy dọn dẹp xe ba bánh xong, quay đầu lại vừa hay nhìn thấy cô, anh bước về phía cô, hỏi: "Em có điều gì muốn nói với anh à?"

 

Chị ba Phó bên cạnh bật cười thành tiếng!

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy lập tức nhìn sang, chị ba xua tay nói: "Hai đứa cứ tự nhiên, coi như chị không có ở đây."

 

Lục Ngọc nghiêm túc đáp: "Hôm qua không phải em lên huyện dự họp sao. Lãnh đạo bảo em viết một bản báo cáo liên quan tới nông thôn mới, nhưng em không thạo lắm." Cô đã quên mất cách thức viết sổ sách tài liệu rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu