Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 416

 

Đậu phụ thối Lục Ngọc dạy trước kia, mọi người đều phải xếp hàng dài để mua đấy.

 

Bây giờ món ma lạt thang này còn thịnh hành khắp huyện, nghe nói đã nổi tiếng ra tới cả huyện khác rồi.

 

Cô ấy có lòng dạy mọi người công thức, ai nấy đều mừng còn không kịp, nghe thấy Xuân Hoa ở đây lải nhải thật là phiền phức.

 

Thím mập vội vàng nói: "Cô không học thì thôi đi, người ta cũng chẳng có mục đích gì xấu xa, đừng có nói lời mỉa mai như vậy!"

 

Nói xong, thím mập vẫn chưa hết hả giận, liền nói thêm: "Tôi đề nghị những người không học này, sau này chúng ta cũng đừng ai dạy họ, không thể phá hỏng quy tắc chung được."

 

Đều là hàng xóm láng giềng, sau này mà dỗ dành vài ba câu rồi tiết lộ công thức này cho người khác, há chẳng phải là phụ tấm lòng của Lục Ngọc sao.

 

“Tôi đồng ý, nhìn bộ dạng bây giờ của họ, dạy miễn phí cũng chẳng có gì là thiệt thòi.”

 

“Bình thường cô đã chẳng được lòng ai, nay lại càng thêm chướng mắt.”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Người làng vốn ăn ngay nói thẳng, nào có bận tâm Xuân Hoa nghĩ ngợi ra sao.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ai cũng nóng lòng muốn học hỏi.

 

Nếu không ai dạy họ, cho dù có nghĩ nát óc cũng không thể biết trong gia vị kho lại cần dùng nhiều thứ đến vậy.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Rất nhiều người sợ không nhớ được, đều phải đ.á.n.h dấu lên các loại gia vị, đề phòng lấy nhầm!

 

Có người chỉ dẫn mà còn luống cuống tay chân, nếu tự mày mò, e rằng đến năm trăm năm cũng khó mà nghĩ ra.

 

Xuân Hoa thấy các bậc trưởng bối đã lên tiếng, tuy ấm ức trong lòng nhưng cũng chẳng dám cãi lại nửa lời, chỉ biết hậm hực không thôi. Sau đó, thị lại mách lẻo với bác gái Lục, kể lể rành rọt mọi chuyện.

 

Bác gái Lục nghe xong thì nổi trận lôi đình.

 

Hai nhà coi như cạch mặt hẳn, ai cũng cho rằng đồ của bên kia toàn thứ vớ vẩn, không đáng tin.

 

Chị dâu Xuân Hoa lại lén lút thủ thỉ: “Không học thì thôi, có gì mà ghê gớm! Đồ Lục Ngọc làm ngon, nhưng đồ họ làm chưa chắc đã ngon đâu.”

 

Nếu ai cũng học được tay nghề của Lục Ngọc thì còn ra thể thống gì nữa?

 

Những người học xong, ai nấy đều hăm hở bắt tay vào làm chân vịt.

 

Dân làng còn bàn bạc với Đại Tráng, nhờ cậu ta mỗi ngày dùng máy kéo tới trại vịt chở chân vịt sống về. Xong xuôi lại chở mọi người vào huyện bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Họ đâu có đi nhờ không công, mỗi ngày đều trả cho Đại Tráng một ít tiền còm.

 

Thôn mình bảo dưỡng máy kéo cũng ngốn không ít tiền, nay chia đều phí xe, ít nhiều cũng thu hồi được chút vốn, lại tiện cho bà con.

 

Ngay cả nhà trưởng thôn cũng cử chủ nhiệm phụ nữ đi học cho bằng được công thức.

 

Nồi chân vịt đầu tiên làm ra thơm lừng góc bếp. Vốn dĩ mọi người muốn để nguội rồi ngâm thêm cho thấm đẫm hương vị.

 

Nhưng trưởng thôn đã thèm rỏ dãi, rót sẵn một chén rượu trắng để cạnh bên: “Vớt cho tôi mấy cái coi!” Bình thường muốn ăn phải bỏ tiền ra mua, nay nhà mình làm, muốn lúc nào thì ăn lúc ấy.

 

Chủ nhiệm phụ nữ bật cười ngao ngán: “Ông ơi, cái này còn phải để dành bán đó chứ!”

 

Trưởng thôn phẩy tay: “Mấy cái nhằm nhò gì!”

 

Chủ nhiệm phụ nữ đành vớt cho ông ấy năm chiếc. Tuy chẳng có mấy miếng thịt, nhưng khi đưa lên miệng gặm thì tan ra, mềm mại thấm đẫm gia vị, lại có chút cay nồng tê tê đầu lưỡi, khiến người ta ăn một miếng lại muốn thêm.

 

Trưởng thôn vô cùng cảm thán: “Con bé Lục Ngọc giỏi tìm tòi thật, ở cái khoản ăn uống này thì đúng là không ai bì kịp với nó.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ gật gù: “Đấy là điều đương nhiên! Năm ấy nhà họ Phó cưới con bé Lục Ngọc, nhiều người còn cười chê, chứ bây giờ ai mà chẳng nể phục. Cưới Lục Ngọc về quả thật là quyết định sáng suốt nhất của nhà họ Phó rồi.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ lại nói: “Sau này chắc còn phải mua một cái cân nữa.”

 

Người làng đã bàn bạc với nhau, thống nhất bán một tệ một cân. Ai nấy đều cam kết không phá giá, nếu làm bậy thì chẳng ai kiếm chác được gì cả.

 

Trưởng thôn xua tay: “Một cân áng chừng tám cái, vậy thì cứ bán theo số lượng cho tiện! Năm hào bốn chiếc, một tệ tám chiếc!” Đỡ phải mua cân, cái cân cũng tốn kém ra phết.

 

Chủ nhiệm phụ nữ lo lắng: “Vậy chẳng phải mọi người cứ lựa cái lớn mà mua à, đến lúc đó còn cái nhỏ thì bán cho ai?”

 

Trưởng thôn lại nói: “Cái nhỏ thì cứ một tệ mười cái, miễn sao không lỗ vốn là được.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ ừm một tiếng, rồi dặn dò con trai và con dâu đi bán.

 

Vì hai vợ chồng đều là cán bộ thôn, đứng ra bán hàng có vẻ không tiện cho lắm.

 

Trưởng thôn xưa nay ít khi nhúng tay vào việc nhà, mọi chuyện đều do chủ nhiệm phụ nữ đứng ra quyết đoán.

 

Trưởng thôn vui vẻ nhấp chén rượu trắng, lại gặm thêm miếng chân vịt, ăn ngon lành, vừa nhấm nháp vừa lắc đầu tấm tắc khen.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu