Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 434

 

Nghe những người dân trong làng kể lại, một chiếc xe như thế này ngốn đến tám vạn tệ, số tiền mà đối với họ, muốn rút ra tám nghìn tệ cũng là điều không thể. Vậy thử hỏi, một lúc có được tám vạn tệ thì cảm giác sẽ thế nào? Thật không tài nào tưởng tượng nổi.

 

Trước kia đều sống cùng một thôn, giờ đây làm ăn khấm khá rồi, cũng bắt đầu giúp đỡ bà con lối xóm tìm kiếm công ăn việc làm.

 

Những người bị bác gái kia lừa gạt tiền bạc, may mắn thay lại được Phó Cầm Duy cất nhắc, cho đến xưởng của cô ấy vận chuyển hàng hóa, kiếm được chút đỉnh.

 

Ban đầu lương lậu chỉ hơn ba mươi tệ một tháng, nhưng nếu làm tốt, thậm chí có thể kiếm được hơn bốn mươi tệ.

 

Những người trở về đều phấn khởi kể với bà con trong làng, rằng mức lương của họ đã ngang ngửa với tiêu chuẩn trong huyện.

 
TruyenLau.com
Đợi đến năm sau, khi huyện cải cách chính sách mà tăng lương, họ cũng sẽ được tăng theo. Nghe vậy, ai nấy đều dâng trào khát khao đổi đời.

 

Trong thôn không một ai là không biết ơn công lao của hai người họ.

 

Dù sao thì những ngày Tết cũng chẳng có việc đồng áng gì, ai cũng muốn đợi xem họ về nhà có mang theo gì ngon vật lạ không, nên mọi người đã sớm tập trung đông đủ ở đây. TruyenLau.com

 

Quả nhiên là đã đón được Lục Ngọc và gia đình cô.

 

Lục Ngọc cười nói: “Mọi người đứng đây làm gì vậy? Ngoài trời lạnh lắm, mau vào nhà đi!”

  Website TruyenLau.com

Người trong làng ai nấy đều cười tủm tỉm đáp không.

 

Lục Ngọc và gia đình vào nhà, mới phát hiện bên trong đã được nhóm bếp sưởi ấm, vừa bước vào đã thấy hơi ấm lan tỏa. Lục Ngọc bồng con trai vào, sau đó hai vợ chồng cùng mang đồ đạc về nhà mình cất trước, rồi mới chia ra sau.

 

Mọi người nhìn thấy, nào là t.h.u.ố.c lá, nào là rượu ngon, toàn là của tốt cả, Lục Ngọc quả là phóng khoáng có thừa.

 

Lục Ngọc vừa về đến nhà chưa bao lâu, đã thấy Tiêu Thái Liên dẫn chị ba Phó tới.

 

“Biết ngay mấy hôm nay các con sẽ về nhà mà, mẹ với chị dâu con đã sớm quét dọn nhà cửa, còn nhóm bếp sưởi ấm sẵn rồi!” Tiêu Thái Liên nói xong, nhìn thấy Phó Tích Niên thì mừng rỡ không thôi.

 

Bà vội vàng ôm thằng bé vào lòng, ra sức hôn hít: “Ây dô, cháu trai cưng của bà nội!”

 

Phó Tích Niên cũng cực kỳ quấn quýt bà nội. Thằng bé thông minh lanh lợi, chỉ dăm ba câu nịnh nọt đã khiến bà Tiêu Thái Liên xuýt xoa không ngớt: “Đúng là cục vàng cục bạc của bà!”

 

Khiến cho chị ba Phó cũng ngậm ngùi cảm thán, cha mẹ lanh lợi, con cái cũng khéo ăn khéo nói, nhìn lại thằng con trai mình cứ ngây ngây ngô ngô, chẳng biết làm ai vui lòng gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị ba Phó nói: “Tối nay làm cá, nhà mẹ chị đã đ.á.n.h được một con cá mè to hơn hai mươi cân từ ao băng, chị đã hầm từ sớm rồi, chắc chắn là ngon tuyệt!” Cá này nhiều thịt, ăn cũng đã miệng, mùa đông mà được ăn cá tươi thế này thì quả là hiếm có.

 

Đang trò chuyện, thím Lục cũng tới, nhìn thấy mọi người đều tề tựu ở đây, bà liền nói: “Hôm nay cả nhà mình cùng kéo sang nhà thím ăn cơm đi, hai hôm trước, nhà thím vừa mổ heo, toàn là thức ngon vật lạ để dành cả đấy!”

 

Tuy nhà thím Lục không có tủ lạnh, nhưng thời tiết bên ngoài trời rét căm căm, chính là một chiếc tủ lạnh thiên nhiên khổng lồ. Sườn heo, đuôi heo gì đó đều được giữ lại, không bán.

 

Phải nói nhà thím Lục không phải là gia đình xa xỉ nhất, nhưng về khoản ăn uống thịt thà thì ngay cả trưởng thôn cũng chẳng thể sánh bằng. Người ta ăn Tết đã đặc biệt mổ hai con heo chỉ để nhà mình ăn!

 

Người trong thôn ai nấy đều xuýt xoa ngưỡng mộ, xem kìa, thế này mới gọi là biết hưởng thụ cuộc sống chứ.

 

Tuy nói cuộc sống bây giờ đã tốt hơn trước đây nhiều, nhưng thử hỏi ai mà chẳng thèm thịt heo cơ chứ!

 

Chị ba Phó tuy cũng thèm, nhưng vẫn biết giữ ý tứ: “Chúng cháu không dám đâu ạ, ở nhà cũng đã chuẩn bị xong rồi.”

 

Thím Lục lập tức nói: “Khách sáo làm gì, mâm cỗ mà ít người chung vui thì mất đi cái ý nghĩa. Mau mau sang nhà thím đi, dẫn cả bọn trẻ con nữa, thím đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, bày một bàn lớn, cùng nhau cho náo nhiệt.”

 

Thím Lục sợ họ không chịu tới, liền nói thêm: “Đã lâu lắm rồi không có được không khí náo nhiệt như thế này. Nhà các cháu đông người, nhà thím lại ít người, nhất định phải tới đó! Bây giờ thịt đã luộc rồi.”

 

Thím Lục càng ngày càng khéo ăn khéo nói. Bà đã nói như vậy, mọi người thật sự không biết tìm lý do gì để từ chối nữa.

 

Tiêu Thái Liên bèn nói: “Vậy thì được ạ, chúng tôi nhất định sẽ tới!”

 

Thím Lục nghe vậy mới nói: “Vậy mọi người cứ trò chuyện, thím nhanh chân quay về lo cơm nước đây.”

 

Bà vừa khuất bóng, Lục Ngọc đã nói ngay: “Con với Cầm Duy còn phải quay lại đón người, để Tiểu Tích Niên ở lại đây trông nom trước đã.”

 

Tiêu Thái Liên thấy họ còn có việc, liền đáp lời ngay: “Vậy các con đi đi, kẻo lại muộn.”

 

Hai người lái xe về, quả nhiên các chị đều đã chuẩn bị xong xuôi, tay xách nách mang lỉnh kỉnh túi lớn túi bé. Giờ thì chị hai Lục đã mở một tiệm may với chồng, cũng ăn nên làm ra được chút ít rồi.

 

Nghe nói trong nhà sẽ ăn lẩu, ai nấy đều thèm thuồng, mong về cho kịp bữa.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy lái hai chiếc xe về thôn, lại khiến cả thôn xôn xao, một nữ đồng chí như Lục Ngọc mà cũng biết cầm lái, quả thực là người hiếm có khó tìm.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu