Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 200

 

Trưởng thôn nghĩ ngợi nói: “Sau này mở họp, cô nhắc chuyện này trong cuộc họp.” Ông ta cảm thấy vẫn là lớp trẻ bây giờ đầu óc nhanh nhẹn, ý tưởng và đề xuất này quả không tồi chút nào.

 

Mở lớp bình dân học vụ có quy mô toàn thôn, đây vẫn là chuyện chưa từng có.

 

Lục Ngọc nhắc chuyện này trong cuộc họp cán bộ thôn, nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của mọi người.

 

Các cán bộ thôn khác không hẳn vì thấy đề xuất này hay ho, chỉ là không muốn để những người kia nhàn cư vi bất thiện, rảnh rỗi quá lại sinh chuyện.

 

Thêm nữa, trưởng thôn cũng xem trọng việc này, các cán bộ khác thấy vậy cũng thuận đà đẩy thuyền, chả mấy chốc đã đồng ý.

 

Chuyện thầy cô giáo cho lớp xóa mù chữ cũng được giải quyết rất ổn thỏa. Trong thôn có vài ba thanh niên trí thức, vốn không còn hi vọng trở về thành phố, họ cũng đang rảnh rỗi, vừa hay có thể đến dạy bà con học chữ nghĩa.

 

Trưởng thôn thấy mọi người đều gật gù tán thành, bèn nói: “Bà con ráng mà tuyên truyền một chút, để bà con lối xóm đều chịu khó đến lớp!” Ông biết tỏng tính nết người trong thôn, bình thường lao động thì được, chứ hễ bảo học hành là ai nấy cũng tìm cách trốn tránh.

 

Chuyện trong thôn sẽ mở lớp xóa mù chữ nhanh chóng được lan truyền.
TruyenLau.com
 

Ấy thế mà phản ứng của người làng lại chẳng mấy nhiệt tình như mọi người tưởng. Tuy đi học xóa mù chữ có được tính điểm công, nhưng thôn mình vốn keo kiệt, điểm công cho việc học hành cũng chẳng được bao nhiêu, học ròng rã hai ngày trời mới được vẻn vẹn nửa điểm công.

 

Chưa gì đã có người nản chí than thở: “Tui già cả rồi, đầu óc giờ đâu còn nhanh nhạy như trước, học làm chi cho mệt!”

  TruyenLau.com

“Phải đó phải đó, học hành là chuyện của lớp trẻ tụi bây!” Ai nấy đều không thiết học, thà ở nhà ngồi không còn hơn phải cầm sách viết chữ. Cả đời chưa từng biết mặt chữ, giờ bảo đọc sách thì đầu óc cứ ong ong như muốn nổ tung.

 

“Hồi nhỏ còn chẳng học, giờ học làm chi. Không học đâu, không học đâu, trong nhà tôi còn bao nhiêu việc đang chờ!”

 

“Tôi thấy học hành cũng chẳng ích lợi gì. Như cái thằng Phó Cầm Duy đó, học giỏi thi đỗ đại học, cuối cùng rồi cũng về huyện làm việc!” Chẳng bù cho thời xưa, người ta học hành còn mong làm được ông quan to. Website TruyenLau.com

 

Mấy người phía dưới liền cười ồ lên, trêu chọc: “Cứ như thể muốn vào cung tiêu xã thì dễ lắm không bằng. Người ta có năng lực thực sự mới được biên chế nhà nước, mới cưới được con bé Lục Ngọc đó chớ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ai nấy lại phá ra cười. Mấy tay này trong thôn vốn nổi tiếng lắm điều, hay buôn chuyện, người thường chẳng nói lại được họ.

 

Trưởng thôn thấy mọi người ai nấy đều ủ rũ, không mấy hào hứng, bèn cất giọng tuyên bố: “Tất cả mọi người đều phải đi học! Ngay cả tên của mình mà còn không biết viết thì còn ra thể thống gì nữa?”

 

Sau đó, ông lại bổ sung thêm: “Bà con cứ xem ông Dương Bạch Lao đó thì biết. Vì không biết chữ mà bị ép ký giấy đồng ý gả bán con gái mình không hay không biết. Nếu ông ta biết chữ, liệu có đến nông nỗi ấy không?”

 

Đám đông vẫn cãi chày cối, khăng khăng rằng tên mình thì ai chẳng biết, nhưng bảo viết thì lại chịu.

 

Trưởng thôn thấy đã nói nhiều mà ai nấy vẫn cứ cự nự, bèn nói: “Mấy người có biết không, lần sau bình bầu thôn tiên tiến, người ta quy định tỉ lệ người biết chữ phải đạt trên năm mươi phần trăm mới được đó! Muốn xóa mù chữ thành công, phải biết được hai trăm chữ Hán, chỉ biết viết tên mình thì có gì đáng tự hào!”

 

Người trong thôn nghe vậy, ai nấy đều có một niềm tự hào khó tả.

 

Nếu chỉ nói là vì bản thân, e rằng họ sẽ chẳng mấy tự nguyện đi học.

 

Nhưng nếu nói là để tập thể được nở mày nở mặt, để thôn mình được bình bầu thôn tiên tiến hay gì đó, thì mọi người lại có thêm vài phần nhiệt tình.

 

Có người đứng bên cạnh thì lại liến thoắng nói với trưởng thôn: “Thế này đi ông trưởng thôn, tôi hiến cho ông một kế, ông cứ bảo con bé Lục Ngọc tiếp tục nấu ăn cho chúng tôi, đảm bảo ai nấy cũng hăng hái đi học liền!”

 

Trưởng thôn tức đến bật cười, quát: “Mấy người tưởng tôi ngu ngốc lắm chắc! Để con bé đó nấu cơm, e là lương thực cả thôn cũng không đủ dùng!” Nhớ lại lần vụ thu hoạch trước để cô bé nấu vài ngày, trời ạ, bảy ngày đã “đánh chén” hết phần lương thực cả tháng!

 

Giờ nghĩ lại, trưởng thôn vẫn tiếc đứt ruột gan.

 

Trưởng thôn vừa nghe họ vẫn còn muốn Lục Ngọc vào bếp, m.á.u nóng dồn lên, bèn gắt gỏng với họ: “Cút hết đi! Học hay không thì tùy!”

 

“Bên ngoài người ta muốn học còn phải bỏ tiền ra đóng học phí cho thầy cô. Đằng này tôi không thu tiền của mấy người, mấy người còn cứ đùn đẩy qua lại! Cút hết đi, đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì!”

 

Trưởng thôn giận sôi gan. Chẳng hiểu sao, cứ hễ nói đến chuyện học hành là mấy người này lại chẳng mặn mà chút nào.

 

Trưởng thôn tuy nói lời cọc cằn thô lỗ, nhưng ai nấy cũng chỉ cười xuề xòa, bởi lẽ mọi người đã quá quen với tính cách của ông.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu