Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 355

 

Bà Tiêu bế cháu nội vào bếp.

 

Vừa đi vào, mùi thơm càng thêm nồng nàn, gân bò Lục Ngọc hầm đã sôi sùng sục.

 

Hầm gân bò cần thời gian dài một chút mới nhừ tơi, ngấm trọn gia vị, bây giờ còn chưa chín tới, nhưng đã bay ra một mùi hương ngào ngạt khắp gian bếp.

 

Trong nồi, cạnh món gân bò hầm, còn có cả màn thầu đang được hấp.

 

Bà Tiêu Thái Liên hấp màn thầu mấy chục năm nay cũng chưa bao giờ thấy Lục Ngọc hấp màn thầu thế nào, mấy cái màn thầu Lục Ngọc hấp cứ gọi là mềm mại vô cùng.

 

Cho dù có vò thành nắm tròn rồi mở ra, nó vẫn có thể bung trở lại, thậm chí còn chẳng kém cạnh gì những chiếc bánh mì mua ngoài tiệm.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc hầm hai chiếc chân bò, không chỉ mẹ chồng thèm, ngay cả con trai cũng cứ ư ử đòi ăn.

 

Lục Ngọc vội vàng bế lấy con trai mình, con trai ở trong lòng cô càng thêm hớn hở.
TruyenLau
 

Lục Ngọc dùng ngón tay khẽ chọt nhẹ vào gương mặt mềm mại của cậu: “Con mèo tham ăn này đói bụng rồi phải không? Giờ thì con vẫn chưa ăn được đâu, phải đợi lớn thêm chút nữa đã!”

  TruyenLau.com

Tiểu Tích Niên bây giờ vẫn còn đang b.ú sữa, đôi mắt tròn xoe cứ nhìn chằm chằm một hồi lâu, cái đầu nhỏ mềm mại thì cứ rúc vào lòng mẹ Lục Ngọc.

 

Bà Tiêu Thái Liên nhìn mà thấy mà phát thèm, đứa nhỏ này thật là kháu khỉnh biết mấy, lại còn đẹp trai đến thế, quả là đáng yêu vô cùng.

 

Lục Ngọc bế con rời khỏi nhà bếp, dù sao vừa mới cho thêm nước vào, cứ để đó hầm thêm một lát nữa cũng không lo bị cháy nồi.

 

Nồi gang củi hầm một tiếng đồng hồ, chân bò mềm nhừ, chạm nhẹ vào cũng thấy lung lay.

 

Lục Ngọc đong một hộp gân bò hầm cho mẹ chồng, lại thêm hơn hai mươi cái bánh bao chay, vừa hay có thể kẹp gân bò mà ăn.

 

Tiêu Thái Liên chỉ ngửi mùi thôi đã ứa nước miếng, bà mang về đợi tối cả nhà cùng thưởng thức.

 

Buổi tối ở nhà họ Phó, mẹ chồng dặn dò con dâu thứ hai đổ hộp đồ ăn vào xoong hâm, mùi thơm nức mũi lập tức lan tỏa khắp căn bếp.

 

Cả nhà ai nấy đều mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, bỗng chốc tinh thần phấn chấn hẳn lên. Anh ba Phó hỏi: “Đây là Lục Ngọc nấu à?” Cái mùi thơm lừng này, họ tự nấu chắc chắn không tài nào ra được.

 

Đợi đến khi món ăn được bưng lên, mọi người nhìn xong đều ngạc nhiên hỏi: “Đây là thịt mỡ sao?” Tiêu Thái Liên vội giải thích: “Đây là gân bò hầm đấy!”

 

Chị ba Phó xuýt xoa: “Ối chao, đây đúng là của quý rồi! Em nghe người ta nói, chỉ có người sành ăn mới biết thưởng thức món này, gân mới là phần ngon nhất đấy.”

 

Hơn nữa trên mình con bò chỉ có mấy lạng gân, muốn mua cũng khó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Thái Liên nói: “Phải rồi, hầm một nồi chẳng được bao nhiêu, mà con bé đã cho chúng ta hơn nửa rồi đấy!”

 

Sau đó, mỗi người được chia một vá nhỏ, người lớn trẻ nhỏ ai cũng có vẻ tiếc rẻ, không nỡ động đũa.

 

Dùng thìa xắn một miếng nhỏ đưa vào miệng, mềm mại mà lại dai giòn sần sật, nhai thêm mấy cái, như tan ra trong vòm miệng.

 

Vị thơm mặn vừa vặn, ăn thêm một miếng cơm đầy thì quả thật không gì sánh bằng.

 

Chỉ tiếc là mỗi người chỉ được một chút, chút nước sốt cuối cùng cũng bị đám trẻ con chấm bánh bao chay sạch trơn. Người lớn nhìn mà thèm thuồng, nhưng cũng không thể giành với bọn trẻ được.

 

So với món này, những món ăn khác được chuẩn bị tỉ mỉ cho bữa tối nay bỗng trở nên thật tầm thường.

 

Ngon quá đỗi!

 

Bất luận là món lẩu trước đây, hay thịt dê xiên nướng sau đó, hay món gân bò hầm này, mỗi lần Lục Ngọc nấu đều như khai mở một tầng vị giác mới cho họ.

 

Họ ăn chưa đã thèm, buổi tối lúc đi ngủ vẫn còn miên man nghĩ về món gân bò ấy.

 

Không biết lần sau được ăn là khi nào.

 

Lục Ngọc múc phần cho mọi người xong xuôi. Buổi tối cô và Phó Cầm Duy được ăn nhiều hơn, mỗi người một bát đầy, kẹp với bánh bao chay ăn.

 

Ăn no nê, thỏa thích.

 

Ăn xong, Lục Ngọc còn múc riêng một hộp nữa, bảo Phó Cầm Duy ngày mai mang cho Lưu Bàng. Đến lúc đó chỉ cần hâm nóng lại là ăn được, hương vị chẳng khác gì mới nấu.

 

Lưu Bàng thèm đồ ăn Lục Ngọc nấu không phải ngày một ngày hai rồi.

 

Phó Cầm Duy chưa kịp mang đi, nhưng đã biết ngày mai Lưu Bàng nhìn thấy hộp cơm này sẽ vui sướng cỡ nào.

 

Phó Chi về tỉnh sau cả một tháng mới trở lại.

 

Lục Ngọc thấy bà ấy quay về, vội vàng hỏi bà ấy bên ngoài có gặp khó khăn gì không. Thấy Lục Ngọc lo lắng, bà khẽ dãn đôi mày, đáp: “Không sao đâu con.”

 

Căn nhà xưa của bà đã không còn nữa, mọi thứ trước đây dường như đã hóa thành tro bụi.

 

Bà đã phải mất một khoảng thời gian rất dài để hòa giải với chính mình, những năm tháng đó tựa như một cơn ác mộng dài.

 

Vốn tính buông xuôi tất cả, nhưng bất chợt hình ảnh thôn Đại Vũ lại hiện về trong tâm trí bà.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu