Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 204

 

Ở bên ngoài muốn mua đều không mua được. Là trong thôn đặt từ xưởng gia công lương thực.

 

Đồ ăn dùng dầu này nấu ra vô cùng thơm.

 

Lục Ngọc lấy số dầu này về, Tiêu Thái Liên càng sảng khoái: “Sau này muốn dùng dầu này nấu gì cũng được!”

 

Lúc nghèo, bà đều lấy một miếng vải chấm chút dầu, quét quét chút là được, coi như có dầu rồi.

 

Từ sau khi Lục Ngọc gả vào, nấu ăn bỏ gia vị rất hào phóng, có đôi lúc Tiêu Thái Liên cũng xót.

 

Nhưng bây giờ sau khi mối làm ăn cổ vịt kiếm được nhiều, cũng không để bụng chút tiền đó nữa.

 

Tất cả mọi người đều hưng phấn, tựa như nghe thấy bên ngoài còn có người đốt pháo nổ, sau khi có tiền, mọi người đều bắt đầu không ngồi yên ở nhà được.

 

Niềm hưng phấn không thể diễn tả hết bằng lời, đều ra ngoài tán gẫu. Con gái nhà ai sắp kết hôn, con trai nhà ai sắp xây nhà, khắp nơi đều là buôn dưa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Xa xa nghe thấy có tiếng chuông xe đạp truyền tới, còn gọi tên Lục Ngọc và Phó Cầm Duy. Hai người vội vàng ra ngoài xem, không phải ai khác, chính là Lưu Bàng.

 

Lưu Bàng đã mập hơn trước, còn nói: “Hôm nay tôi tới thăm các người, thuận tiện xem thử heo nuôi như thế nào.” Anh ấy bận cũng dành thời gian tới xem.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc đã tặng há cảo cho anh ấy mấy lần, mỗi lần đều sẽ nhận được một bức thư dài, cả bức thư đều là khen ngợi há cảo, Lục Ngọc đọc xong cũng không nhịn được cười.

 

Cô dẫn anh ấy cùng tới chuồng heo, chồng heo được dọn dẹp rất sạch sẽ, tổng cộng có sáu con heo, quả thực heo đực đã béo lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Trông ục ịch tròn vo, Lưu Bàng phóng mắt nhìn: “Uầy, các người nuôi heo tốt thật, con nào cũng phải khoảng bảy lăm ký!”

 

Anh ấy quanh năm ở trại heo, mắt chính là cân.

 

Heo phẩm chủng này lớn nhất có thể nuôi tới hơn một tạ hai, nhìn thấy sau vụ thu sẽ bước vào mùa đông. Mùa đông nếu không chăm sóc kỹ, heo còn sẽ sụt cân.

 

Dựa theo tiêu chuẩn của trại heo, bảy mươi lăm ký là có thể bắt đồ mổ.

 

Lưu Bàng ghé qua, một là thăm hỏi bạn cũ, hai là báo một tin quan trọng: phía trại heo của họ vừa ký hợp đồng với một đối tác ở tỉnh thành, chuyển phần lớn heo lên đó, thành ra giờ trong huyện đang thiếu thịt nghiêm trọng.

 

Ngay cả các cửa hàng mậu dịch trong huyện cũng không còn đủ thịt để cung ứng.

 

Từ xưởng trưởng cho tới cấp dưới, ai nấy đều ráo riết đi khắp nơi thu mua heo. Dạo này giá heo đang lên, mỗi cân heo hơi giờ lên tới ba tệ, trong khi trước đây cao nhất cũng chỉ hai tệ.

 

Các thôn khác cũng chỉ có lác đác vài hộ nuôi heo.

 

Cơ hội như vậy hiếm có, nếu không phải trong huyện đang thiếu thịt gấp, chắc chắn sẽ không có mức giá cao đến thế. Lưu Bàng lập tức nhớ đến những người quen của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh kể lại chuyện này cho Lục Ngọc và mọi người trong nhà nghe: “Mấy con heo nhà chị cũng sắp xuất chuồng rồi đó, có muốn bán không? Tuy chưa phải là lớn nhất, nhưng nếu để heo lớn thêm hai mươi lăm cân nữa mà giá tụt thì thực ra cũng chẳng khác gì bán bây giờ đâu!”

 

Dù sao thì một cơ hội như vậy rất hiếm.

 

Lục Ngọc nghe xong liền gọi trưởng thôn, mẹ chồng và cha mẹ mình đến để bàn bạc.

 

Trưởng thôn nghe xong rất đỗi vui mừng, thường ngày có mơ cũng chẳng thấy giá thịt lợn lên cao thế này.

 

Heo hơi mà được giá như vậy, có thể thấy trong huyện đang cần gấp lắm. Ông lập tức nói: “Nếu đã có chuyện tốt lành này, vậy thì bán hai con heo của thôn đi, tiền bán chia đều cho các hộ trong thôn!”

 

Vốn dĩ định chia thịt heo cho các nhà, nhưng heo hơi một cân ba tệ là mức giá cực kỳ cao.

 

Bỏ lỡ lần này, không biết còn phải đợi bao lâu nữa. Mà dân làng thì làm gì có tiền để ăn thịt heo đắt đỏ như vậy.

 

Bình thường, khi có thịt thì mỗi nhà cũng phải tự bỏ tiền ra mua.

 

Hơn nữa, bà con trong thôn đã ganh tỵ với việc nhà này nuôi được nhiều heo từ lâu. Cho dù có chia thịt heo thì cũng có thịt ngon và lòng lợn khác nhau, không thể phân chia đồng đều hết được. Chi bằng chia tiền, như vậy mới có thể bịt miệng thiên hạ.

 

Trưởng thôn quyết định như vậy. Cha mẹ Lục Ngọc còn có một con heo. Lục Ngọc có hai con, còn Tiêu Thái Liên có một con.

 

Hai con heo của Lục Ngọc cũng đã định bán, hiếm khi có giá tốt đến vậy.

 

Cha mẹ Lục cũng tới, họ cũng muốn bán nốt con heo của mình. Người duy nhất không chịu bán chính là Tiêu Thái Liên.

 

Tiêu Thái Liên nói với Lục Ngọc: “Thực ra thịt heo ta nuôi bằng thức ăn tự nhiên như thế này là ngon nhất! Năm nay có lẽ thịt sẽ tiếp tục tăng giá, chúng ta vẫn nên giữ lại một con để làm thịt ăn dần!”

 

Thực ra bà cũng xuýt xoa với số tiền lớn đó, nhưng năm nay trong nhà cũng có chút của ăn của để, lại đang mong ngóng bữa thịt tươm tất, nên giờ bán đi thật lòng không nỡ.

 

Sáu con heo trong chuồng, vậy là bán năm con. Lưu Bàng nói: “Bây giờ giá heo đang lên, đừng vội bắt heo con về nuôi, cứ đợi qua Tết rồi bắt cũng được!”

 

Thị trường heo mỗi ngày một giá. Lưu Bàng thấy họ đồng ý, liền nhanh nhẹn bắt heo đi, mang về trại để cân.

 

Hai con heo của Lục Ngọc bán được khoảng năm trăm tệ.

 

Phần heo của thôn cũng bán được năm trăm tệ.

 

Nhà cha mẹ Lục thì bán được hơn hai trăm tệ. Cha mẹ Lục Ngọc kích động đến suýt òa khóc, nhiều năm như vậy, trong tay chưa từng dư dả như thế này bao giờ.

 

Lục Ngọc cũng có chút hưng phấn. Tính cả tiền bán cổ vịt, lương mỗi tháng, cộng thêm tiền bán heo. Mà nào ai hay biết, giờ đây trong tay cô đã có hơn nghìn tệ, một khoản tiền không nhỏ chút nào!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu