Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 427

 

Dù cửa hàng của Lục Ngọc trông không lớn, nhưng lại hái ra tiền, cộng thêm chồng cô còn là xưởng trưởng, quả thực không phải là kiểu người dễ bị lay động bởi đồng tiền. Lần này, cô lại dứt khoát từ chối người phụ nữ tóc xoăn.

 

Người phụ nữ tóc xoăn ngày nào cũng đến ăn, hơn nữa các loại gia vị ở cửa hàng Lục Ngọc đều được bày ra nghiễm nhiên, cô ta ăn hằng ngày, nhìn hằng ngày, ngỡ rằng mình đã nắm được bí quyết rồi.

 

Cô ta cũng từng thử làm ở nhà, hương vị giống đến sáu, bảy phần.

 

Nhưng cô ta cứ thấy thiếu đi cái chất riêng ở đâu đó, sau khi ăn quen cái vị ở quán Lục Ngọc liền cảm thấy món ma lạt thang mình tự làm thật sự chẳng có gì đặc sắc.

 

Người phụ nữ tóc xoăn cho những người chưa từng ăn ma lạt thang thử, họ đều nói ngon.

 

Lần này, cô ta quyết tâm tới học để tìm ra hai, ba phần thiếu sót đó!

 

Nhưng không ngờ Lục Ngọc lại cứng rắn đến vậy, bất luận cô ta nói thế nào, Lục Ngọc cũng kiên quyết không chịu truyền nghề.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Người phụ nữ tóc xoăn thẹn quá hóa giận: "Tôi đến học cô đâu phải không trả tiền, có cần phải làm khó đến thế không? Cô không phải là sợ sau khi người khác mở tiệm sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của cô đó chứ? Sao lại keo kiệt như thế? Cả thiên hạ này có mỗi mình cô biết kiếm tiền chắc!"

 
TruyenLau
Lục Ngọc nói: "Cô này sao lại không hiểu chuyện đến vậy chứ, tôi đã nói không dạy rồi, cô có bản lĩnh đến thế thì còn phải ngửa tay xin tôi dạy à, tự thân vận động mà tìm hiểu đi."

 

Lời lẽ đanh thép của Lục Ngọc khiến người phụ nữ tóc xoăn đỏ bừng mặt.

 

Cô ta luôn nghe nói Lục Ngọc tính tình hiền lành, ai ngờ lời lẽ cũng sắc sảo đến thế.
TruyenLau.com
 

Người phụ nữ tóc xoăn quay người bỏ đi, còn hừ một tiếng rõ to đầy vẻ bực tức.

 

Cô ta vừa khuất bóng, các dì trong tiệm đều có vẻ không hài lòng: "Cái người này đúng là không biết điều, ăn nói kiểu gì vậy không biết?"

 

Chị Cả Lục luôn nhíu mày lo lắng, cô ta ngày nào cũng tới đây học lỏm, lỡ như thật sự bắt chước được thì sao?

 

Lục Ngọc dường như nhìn ra băn khoăn của chị cả, cô nói: "Nếu em đã dám mở tiệm kinh doanh, tức là không sợ người khác học!"

 

Cô vẫn có sự tự tin này. Dù ma lạt thang chỉ là món ăn vặt, nhưng cách làm rất phức tạp, nước dùng phải là nước hầm xương. Dầu ớt chính là tinh hoa trong đó, cần phải kết hợp nhiều loại gia vị mới có thể hoàn thành.

 

Cộng thêm cả những bí quyết gia truyền về mùi vị. Những bí kíp thâm sâu này, tuyệt đối không phải thứ mà ăn qua mấy lần ma lạt thang là có thể bắt chước theo mà thành công được.

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc nhìn thấy người phụ nữ tóc xoăn đó thế mà lại ngang nhiên thuê luôn mặt tiền ngay đối diện, đứng ngay trước cửa tiệm mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị Cả Lục tức giận: "Thế mà cô ta thật sự muốn mở sao?" Biển hiệu dựng sát ngay bên cạnh, trông cứ như là một thể, người không biết còn tưởng là cùng một quán.

 

Lục Ngọc nói: "Muốn mở thì mở thôi." Mở tiệm ăn vặt vốn dĩ là mỗi người tự có bản lĩnh riêng của mình.

 

Nhưng nghĩ lại vẫn không muốn để cô ta ăn theo danh tiếng của tiệm mình, cô liền sai thợ sơn thêm hai chữ "Tiểu Ngọc" lên tấm biển hiệu.

 

Một là ngụ ý tiệm ma lạt thang của họ hương vị tuyệt hảo, hai là cũng là tên của Lục Ngọc.

 

Chắc cô ta cũng chưa đến nỗi trắng trợn đến mức trực tiếp dùng tên của Lục Ngọc đâu.

 

Đối phương nhìn thấy, quả nhiên sắc mặt tối sầm lại.

 

Đối phương cũng là kẻ nhanh tay lẹ mắt, chẳng bao lâu đã khai trương.

 

Khách hàng cũ đều ăn ở tiệm Lục Ngọc, nhưng cũng có một số người tò mò muốn tới nếm thử.

 

Mua một bát, chỉ kịp ăn dăm ba miếng đã vội bỏ lại, chạy sang quán Lục Ngọc. Hành động này quả khiến bà chủ tóc xoăn bên kia phải mất hết thể diện!

 

“Ngon không?” Lục Ngọc hỏi.

 

“Không ngon, chẳng thấm vào đâu so với quán mấy cô!” Khách hàng từng nếm qua nhíu mày, giống như ăn nhầm phải của ôi, tiếc cả vị giác của mình vậy. Ngay cả vị giác cũng bị làm hỏng bét!

 

Mùi vị bên đó vừa nhạt phèo, vừa keo kiệt gia vị, ăn chẳng ra gì.

 

Chị Cả Lục nghe khách khứa nhận xét vậy, cũng thấy yên tâm đôi chút.

 

Dẫu vậy, đây là lần đầu tiên quán có đối thủ cạnh tranh gay gắt đến thế, nên cứ đến bữa cơm là chị lại không kiềm được mà liếc mắt sang bên kia đường.

 

Kỳ lạ là ngày đầu tiên khách khứa thưa thớt, vậy mà sang ngày thứ hai, những người từng chê ỏng chê eo lại kéo đến đông nghịt. Cứ thế, đám đông kéo nhau đến, làm những người tò mò khác cũng không thể không ghé vào.

 

Chị Cả Lục lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên.

 

Lục Ngọc trấn an: “Giờ quán mình cũng đông khách lắm rồi, cứ thế này là đủ bận rộn rồi. Còn việc họ có giữ được khách hay không, đó là chuyện của họ. Chị Cả cứ tập trung suy tính chuyện mở chi nhánh giúp em đi.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu