Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 323

 

Chủ nhiệm phụ nữ động viên: “Chưa từng trải thì cho chúng nó cọ xát, rèn luyện nhiều một chút. Chẳng phải ai sinh ra cũng đều như vậy cả sao?”

 

Nói xong, trưởng thôn như có điều suy tư mà gật đầu.

 

Chủ nhiệm phụ nữ thấy ông ta còn đang suy nghĩ, ngược lại có chút đau lòng: “Ông đúng là quá tận tụy với việc làng, nhìn ông mà xem, nom ông tiều tụy đi bao nhiêu rồi.”

 

Giờ đây, rau củ quả trong thôn họ đang bán buôn, tức là cung cấp cho mấy cơ sở sản xuất trong vùng. Dù mỗi mớ rau, củ quả không lời bằng bán lẻ như trước, nhưng với nguồn hàng ổn định cho các nhà xưởng, mỗi ngày thôn vẫn có thể thu về ít nhất ba trăm tệ. Cả thôn chẳng ngờ có thể kiếm được nhiều đến vậy. Đợt trước, sau khi chia năm nghìn tệ tiền lời đợt đầu cho các vị giáo sư, họ mừng ra mặt. Số tiền này có thể giúp họ xây lại phòng nghiên cứu, và còn gây trồng một số giống cây quý giá, bởi nghiên cứu khoa học cũng tốn kém lắm. Đây mới chỉ là khoản tiền chia đợt đầu, phía sau còn nguồn thu dồi dào, không ngừng tuôn chảy. Ai mà ngờ được!

 

Trưởng thôn nói: "Chẳng bao lâu nữa, thôn chúng ta cũng có thể sắm được máy kéo rồi."

 

Lúc đầu chính là vì mục tiêu mua máy kéo mà họ dồn sức vào việc buôn bán này. Nhìn thấy công việc ngày càng phát đạt, tốt nhất là đến mùa xuân có thể mua được một chiếc máy kéo.

 

Chủ nhiệm phụ nữ thở dài: "Thật sự giống như nằm mơ vậy."

  TruyenLau

Trước đây, trưởng thôn luôn nói mấy chuyện này, chủ nhiệm phụ nữ chỉ hừ hừ, cảm thấy ông ta nghĩ xa vời, một chiếc máy kéo phải tốn bao nhiêu tiền chứ. Bạch Gia Thôn có tiềm lực hơn mới mua được, chứ thôn bình thường sao có thể sắm nổi thứ này? Nhưng bây giờ, giấc mơ đang dần thành hiện thực, cũng có hy vọng mua máy kéo rồi.

 



 

Bên ngoài, tuyết đang rơi trắng xóa, trong nhà thì than cháy hồng ấm cúng, ấm áp đến nỗi khiến người ta chỉ muốn cuộn tròn vào giấc ngủ. Lúc này Lục Ngọc vẫn đang đợi trong nhà, chưa hề ngủ. Đột nhiên nghe thấy tiếng động khe khẽ bên ngoài, Lục Ngọc lập tức khoác áo đi ra, nhìn thấy Phó Cầm Duy đã về. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Trên vai Phó Cầm Duy phủ lớp tuyết dày đặc. Anh ngồi xe buýt chỉ có thể đi tới một thôn khác, sau đó phải cuốc bộ về. Ít nhất cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ. Bên ngoài tuyết lạnh giá buốt cả trời, đi bộ mười phút đã đủ khiến người ta tay chân lạnh cóng rồi.
TruyenLau
 

Lục Ngọc vừa đi ra, Phó Cầm Duy lập tức hạ giọng nói: "Sao em lại ra đây, mau vào nhà đi."

 

Lục Ngọc hỏi: "Anh thế nào rồi?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy sải bước ôm Lục Ngọc vào trong nhà. Sau khi vào trong, Lục Ngọc cầm tay anh, ngược lại khiến chính mình run lên vì lạnh, tay anh lạnh buốt.

 

Phó Cầm Duy lập tức rút tay mình lại: "Anh đi sưởi ấm trước, xua bớt hơi lạnh trên người rồi hãy lại gần em."

 

Lục Ngọc hỏi: "Dạo này sao anh lại về muộn như vậy?"

 

Phó Cầm Duy đáp: "Chẳng phải là để kịp mở xưởng trước Tết Nguyên Đán sao, còn biết bao nhiêu công việc phải lo liệu." Họ định sẽ chính thức hoạt động sau Tết. Trước Tết bắt đầu tuyển chọn công nhân, sắp xếp công việc và chuẩn bị tiền công, phúc lợi… May mà cha của Lưu Bàng cũng giúp đỡ không ít. Bây giờ mỗi ngày anh đều phải làm việc rất muộn, Lưu Bàng còn bảo anh ở lại trong huyện luôn, đỡ phải đi đi về về khổ cực. Ngồi xe ở thôn rất khó khăn. Nhưng Phó Cầm Duy từ chối, mỗi ngày anh phải về, để Lục Ngọc ở nhà anh không yên tâm.

 

Lục Ngọc nói: "Em nấu mì nước cho anh!"

 

"Được."

 

Nước dùng là nước canh thịt dê, mì cũng đều chuẩn bị sẵn rồi, chỉ cần bỏ thêm chút là có thể ăn được. Loại mì nước này ai cũng rất thích, nấu cũng rất tiện. Hôm nay đã nấu cho Phó Chi một bát, bà ấy ăn một bát lớn, cũng nói ngon.

 

Phó Cầm Duy nói: "Em vất vả rồi."

 

Loáng một cái, Lục Ngọc đã bưng một bát mì nước nóng hổi ra. Phó Cầm Duy ở bên ngoài uống khá nhiều rượu, cần thứ gì đó nóng nóng để làm ấm bụng. Anh ăn mì ngấu nghiến, chưa đầy hai phút đã ăn sạch, thậm chí nước dùng cũng húp cạn.

 

Phó Cầm Duy lau miệng, nói: "Vẫn là em nấu ngon nhất."

 

Lục Ngọc hỏi: "Khi nào thì các anh mới có thể nghỉ ngơi vậy?"

 

Bây giờ đã vào tháng Chạp rồi, thêm hai mươi ngày nữa sẽ tới Tết Nguyên Đán. Còn phải sắm sửa một ít đồ Tết nữa. Bây giờ không cần phiếu mua hàng nữa, cảm thấy người trong thôn đều muốn mua rất nhiều thứ, Lục Ngọc cũng muốn chuẩn bị thật đầy đủ một chút. Đây là cái Tết đầu tiên của riêng hai người, thật có ý nghĩa biết bao.

 

Phó Cầm Duy đáp: “Anh sẽ nghỉ Tết từ hai mươi lăm tháng Chạp, đến mùng hai Tết là lại đi làm.” Tổng cộng được nghỉ năm ngày Tết.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu