Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 116

 

Ông bác Lục hận không thể quỳ sụp xuống trước mặt trưởng thôn. Trưởng thôn nói: “Nếu không muốn làm bản kiểm điểm, vẫn còn cách khác.”

 

Đôi mắt ông bác Lục sáng rỡ, chưa rõ là cách gì đã vội vàng gật đầu lia lịa: “Tôi đồng ý, tôi đồng ý!”

 

Trưởng thôn thong thả nói: “Hiện giờ chúng ta đang áp dụng phương pháp ủ phân mới, vậy chú với vợ chú hãy phụ trách việc thu gom phân bón của cả thôn.”

 

Mặt ông bác Lục tái mét. Ông ta là người cực kỳ sĩ diện, ngay cả việc dọn dẹp nhà xí trong nhà cũng phải thuê người khác làm. Giờ lại bắt ông ta đi đào và thu gom phân của cả thôn, chỉ nghĩ đến cái mùi thôi đã không chịu nổi: “Còn cách nào khác không, thưa trưởng thôn?”

 

Trưởng thôn nhíu mày, giọng điệu cứng rắn: “Đây không phải lúc để chú cò kè mặc cả.”

 
TruyenLau
Ông bác Lục đành phải miễn cưỡng đồng ý. Vừa về tới nhà, nhìn thấy Lục Kiều đang nấu cơm bên bếp lò, ông ta liền nổi cơn thịnh nộ, vươn tay tát mạnh vào mặt cô ta một cái: “Đúng là mệnh nha hoàn mà cứ đòi sống kiểu tiểu thư!”

 

Lục Kiều không kịp phòng bị, bị đ.á.n.h rơi cả hoa tai, vành tai bắt đầu rỉ máu, lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết.

 

Bác gái Lục vội vàng chạy tới can ngăn: “Ông làm gì vậy?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ông bác Lục giận đến tím mặt: “Bà còn hỏi tôi làm gì? Sao bà không quản con gái của bà cho tốt? Xem cái thứ con gái bà dạy dỗ ra kia kìa, thật là hạ tiện!”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ông bác Lục tức điên người, căn bản không ai ngăn nổi ông ta, ông ta đ.á.n.h cả vợ lẫn con gái. Không chỉ mất toi cái cơ hội được làm việc ở huyện, ngay cả chức văn thư của thôn cũng mất, giờ lại còn bị bắt làm cái công việc dơ bẩn như vậy.

 

Tất cả đều tại lũ người đó ngày ngày giở trò, trước đây đã ầm ĩ đến mức mất hết mặt mũi, bây giờ còn thê t.h.ả.m hơn bội phần.

 



 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy về đến nhà. Trông anh như có lời gì muốn nói với cô.

 

Lục Ngọc theo anh vào phòng. Ban ngày, căn phòng có phần hơi u tối, hai người cũng không bật đèn, cứ thế đứng lặng lẽ giữa bóng tối nhập nhoạng.

 

Phó Cầm Duy khẽ nói: “Lục Kiều muốn vào thành phố để sống một cuộc sống tốt đẹp, đúng không?”

 

“Vâng.” Lục Ngọc gật đầu. Điều này thì còn phải hỏi sao? Ngay cả một thiếu gia nhà giàu trong làng như Phó Cầm Duy mà cô ta còn không lọt mắt xanh, lòng cô ta chỉ muốn trèo cao.

 

“Vậy còn em thì sao?” Phó Cầm Duy nhìn thẳng vào Lục Ngọc. Từ trước đến nay, hai người họ chưa từng đề cập đến vấn đề này.

 

Lục Ngọc xinh đẹp hơn Lục Kiều, vừa giỏi giang việc bếp núc, lại vừa có lý trí và mục tiêu rõ ràng. Một người như vậy, liệu có cam lòng ở lại chốn nông thôn này cả đời không?

 

Tuy hai người đã kết hôn, nhưng chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói không chừng Lục Ngọc cũng đã sớm có những dự định khác cho riêng mình.

 

Lục Ngọc bị anh hỏi cho sững người, nhất thời không biết phải trả lời ra sao. Giọng Phó Cầm Duy chợt trở nên lạnh nhạt: “Tôi biết rồi.” Rồi anh quay lưng bước ra ngoài.

 

Lục Ngọc vội gọi anh lại: “Này!”

 

Tối hôm đó, Phó Cầm Duy trải chiếu xuống đất. Lục Ngọc gọi anh lên giường ngủ, nhưng anh chỉ nói: “Đừng thử thách bản lĩnh đàn ông.”

 

Cô sững người, nhưng cũng không nài nỉ thêm. Lần đầu tiên cô được ngủ trên một chiếc giường rộng rãi đến vậy, nhưng đêm đó lại trằn trọc mất ngủ.

 

Ngày hôm sau, Phó Cầm Duy dậy rất sớm, cuộn chăn đệm lại rồi đặt lên nóc tủ.

 

Lục Ngọc không ngủ được cả đêm. Phó Cầm Duy vừa cựa mình, cô đã tỉnh giấc, ngồi trên giường lặng lẽ nhìn anh.

 

Anh dọn dẹp xong, đứng trong phòng, dường như có điều gì đó muốn nói với cô.

 

Lục Ngọc vẫn kiên nhẫn chờ đợi anh lên tiếng.

 

Ai ngờ anh chẳng nói năng gì, chỉ vội vã bước ra ngoài.

 

Để lại cô một mình ủ rũ ngồi trên giường. Cô cũng thu dọn chăn màn rồi ra ngoài. Bữa cơm trong nhà là do bốn cô con dâu luân phiên nhau nấu mỗi ngày.

 

Hôm nay đến phiên chị cả. Chị ấy đặc biệt thích làm bánh rán kèm theo một nồi cháo lớn. Chị lấy dưa muối nhà làm cắt thành sợi, đựng vào đĩa. Dưa muối mặn chát đến nỗi, ăn một sợi dưa đã đủ để ăn một miếng bánh, sau đó còn phải uống thêm cả ca nước lớn.

 

Chị cả thấy Lục Ngọc dậy sớm, vui vẻ hỏi: “Tiểu Ngọc, món dưa muối trộn em làm hôm qua công thức thế nào vậy? Dưa muối nhà mình mà em cũng có thể chế biến thành giòn sần sật, thanh mát vừa miệng như thế, đúng là tài tình!”

 

Hôm qua, cả nhà ăn không đủ no, lúc ra đồng còn cho không ít thức ăn vào hộp cơm.

 

Lục Ngọc chủ động nói: “Buổi sáng chị cả bận rộn đủ điều, vẫn nên để em nấu nướng cho ạ.” Nhà chị cả có con nhỏ, buổi sáng lo cho mình và con bé đã không còn đủ thời gian rồi!

 

Chị cả ngần ngừ đáp: “Thế thì ngại lắm.”

 

Lời vừa dứt, đã nghe tiếng con trai chị ấy trong phòng gọi mẹ.

 

Chị cả cười áy náy, nói: “Vậy lần này đành làm phiền em trước nhé. Thằng bé nghịch như quỷ sứ nhà chị, ba ngày không bị đ.á.n.h là y như rằng trèo lên nóc nhà dỡ ngói ngay ấy mà.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu