Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 226

 

Lưu Bàng nghe vậy cũng đành thôi, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, nói: “Vậy chị có muốn mua nhà trong huyện không? Nếu chị muốn, tôi sẽ hỏi thăm giúp chị. Tốt nhất là ở trong huyện, tôi qua ăn chực cơm cũng tiện.” Lưu Bàng nửa đùa nửa thật nói.

 

“Khi nào anh muốn ăn, tôi sẽ nấu cho anh.” Cô cũng rất biết ơn Lưu Bàng, nếu không có anh ấy dẫn mối làm ăn, sao cô có thể kiếm được nhiều tiền nhanh như vậy.

 

Lưu Bàng nói: “Bây giờ giá nhà trong huyện rẻ lắm! Tiền để trong ngân hàng cũng chẳng có lãi lời bao nhiêu.” Anh ấy nhiệt tình khuyên bảo.

 

Ở nông thôn nào tiện nghi bằng ở huyện. Lục Ngọc đã kết hôn, anh ấy muốn đi ăn chực cơm đoán chừng cũng sẽ bị những người trong thôn đó xì xào bàn tán.

 

Lời này cũng vừa đúng với tâm ý của Lục Ngọc, sau này đất đai cải cách, quy hoạch lại nhà cửa. Việc chiếm đất để phá dỡ, đó sẽ là mối làm ăn lớn đầu tiên trong cuộc đời của biết bao người.

 

Lục Ngọc đã bị thuyết phục: “Nhưng hình như tôi không có tư cách mua nhà trong huyện thì phải?”

 

Hộ khẩu nông thôn như cô thì không mua được nhà trong huyện.

 

Lưu Bàng vỗ n.g.ự.c nói: “Chuyện này cứ để tôi lo!” Mèo có đường mèo, ch.ó có đường chó, dù sao thì việc gì cũng có cách giải quyết của nó.

 

Lục Ngọc nghe xong, nói: “Tôi muốn một căn nhà trệt khoảng tám mươi mét vuông là được.” Càng nghĩ càng thấy không tồi, sau này cũng có thể an cư lạc nghiệp trong huyện. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Những căn nhà trong huyện thành thường không có sân. Thế nhưng, sở hữu một mái nhà riêng đã là điều xa xỉ với phần lớn người dân trong huyện. Rốt cuộc, rất nhiều gia đình vẫn phải chen chúc sống chung ba thế hệ, bất tiện đủ đường.

 

Nghe Lục Ngọc gật đầu, Lưu Bàng cười toe toét: “Chuyện này đơn giản thôi, nhà rộng hơn tám mươi mét vuông, Lưu Chương có tới mấy căn lận. Để tôi hỏi xem anh ấy có muốn bán một căn không.” Anh ấy lại cười hớn hở nói tiếp: “Đến lúc đó, chúng ta có thể làm hàng xóm rồi!” Chỉ nghĩ đến sau này có thể đường hoàng sang nhà ăn cơm ké là Lưu Bàng đã thấy vui vẻ hẳn lên.

  TruyenLau.com

Lục Ngọc đáp: “Vậy thì nhờ anh quá rồi.”

 

Lưu Bàng rất quan tâm đến chuyện này, lập tức đi tìm Lưu Chương bàn bạc.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nghe xong, Lưu Chương cũng sẵn lòng nhượng lại một căn nhà mình đang có. Đối với anh ta mà nói, anh ta có đến mấy căn nhà, chẳng coi trọng gì, ban đầu cũng chỉ là mua đại mà thôi. Nếu thật sự đúng như lời Lưu Bàng nói, Lục Ngọc có thể chuyển tới, anh ta cũng có thể được nhờ chút đồ ăn ngon. Lưu Bàng đã khen Lục Ngọc làm há cảo nức tiếng mấy lần, anh ấy đã được thưởng thức, nhưng Lưu Chương thì chưa một lần nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lưu Bàng bĩu môi trước suy nghĩ của Lưu Chương: “Chỉ vì muốn ăn ké mà cậu đến mức đó sao?”

 

Nghe vậy, Lưu Chương cười khẩy trêu chọc: “Nói vậy chứ không phải cậu cũng vì một miếng ăn ngon mà thuyết phục người ta vào huyện sao? Hai chúng ta đúng là ch.ó chê mèo lắm lông!”

 

Lưu Bàng bật cười: “Cũng phải. Không biết có chuyển công tác được không nhỉ?”

 

“Trước đây ba tôi từng kể, xưởng trưởng xưởng phân bón còn muốn điều Lục Ngọc về làm ở đó, nhưng hình như cô ấy đã từ chối rồi.”

 

Nghe vậy, Lưu Bàng cũng không nhắc lại chuyện này nữa.

 

Lưu Chương căn dặn đi dặn lại: “Mai ra sạp, cậu nhất định phải nấu thật nhiều đấy nhé.”

 

“Nấu nhiều làm gì?” Lưu Bàng hơi e ngại, anh ấy luôn làm vừa đủ để bán hết.

 

Lưu Chương nói: “Dù sao thì cậu cứ làm thật nhiều vào là được.”

 

Lưu Chương mua mười cân thịt đem về biếu ba mình. Ba anh san sẻ một ít, đưa sang nhà bà nội.

 

Nhà bà nội cậu ta thuộc hàng khá giả, bà nội sống cùng chú thím út. Chú thím út lại chuộng lối sống "Tây hóa". Vừa nhìn thấy số thịt này, họ đã nói là không hợp vệ sinh, lại chê là thịt dở. Trên mặt họ hiện rõ vẻ khinh miệt món thịt đầu heo, còn nói mát vài câu: “Thứ này mà cũng có người ăn à?”

 

Thế nhưng, khi nếm thử một miếng, họ lại ăn khỏe hơn bất cứ ai. Ba anh thuật lại cho nghe, Lưu Chương thấy hả hê trong lòng.

 

Chú thím út còn gặng hỏi: “Khi nào thì lại mua cho họ một ít nữa?”

 

Anh ta không tài nào hiểu nổi, những người này cứ thích bắt chước văn hóa ngoại quốc, ngày ngày cà phê bánh mì. Đã thế thì thôi đi, đằng này họ ăn thì cứ ăn, mà lại luôn miệng chê bai người khác là nhà quê. Anh ta tức anh ách!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu