Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 97

 

Lục Ngọc mím môi. Chị hai đắp chăn lại cho chị cả, rồi nói: “Để mình mẹ ở với chị cả một lát đi. Đông người, chị cả lại dễ suy nghĩ nhiều mà sinh bệnh trở lại. Chúng ta cũng ra ngoài cho thoáng chút.”

 

Nơi như bệnh viện này luôn nồng nặc mùi t.h.u.ố.c khử trùng, ở lâu thật khó chịu.

 

Người ra vào cũng đông đúc, tạp nham. Nơi họ ở còn là phòng bệnh cấp cứu, những ai được đưa tới đây đều là bệnh nặng, nếu không qua khỏi thì chỉ còn nước chờ c.h.ế.t. Gia quyến khóc than t.h.ả.m thiết cả một góc, luôn có thể nghe thấy những tiếng khóc xé lòng.

 

Ở đây chăm bệnh cũng có áp lực rất lớn.

 

Lục Ngọc cùng chị hai bước ra ngoài. Thoát khỏi cửa bệnh viện, cuối cùng mới có thể hít thở bầu không khí trong lành.

 

Cô nói với chị hai: “Chị về trước đi, đã ra ngoài mấy ngày rồi, anh rể và các cháu chắc chắn nhớ chị lắm rồi.”

 

Chị hai nói: “Cha của bọn nhỏ sẽ chăm sóc chúng. Hơn nữa, đứa lớn rồi cũng có thể tự chăm sóc nhau được. Họ còn gọi điện nói chị đừng bận tâm chuyện trong nhà!”

 

Bên ngoài gió thổi nhẹ vi vu, chị hai khẽ thở dài: “Hơn nữa chị cả như thế này, chị cũng không đành lòng mà đi được. Em cũng biết mẹ chúng ta mà, nhìn thấy chị cả là lại khóc, một ngày khóc mấy bận, trong lòng chị cả chắc cũng nặng nề lắm.”

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc nói: “Vậy hôm nay em sẽ nói mẹ về trước đi, tránh cảnh thêm rối bời. Để cha và chị ở lại đây chăm sóc.”

 

Chị hai nói: “Để cha về luôn đi. Bây giờ chị cả đã có thể uống nước, ăn cơm rồi, bác sĩ cũng nói đã có tiến triển tốt, không cần nhiều người ở lại như vậy đâu. Đợi khỏe hơn chút nữa thì có thể kê t.h.u.ố.c về thôn tìm y tá tiêm.”
TruyenLau
 

Lục Ngọc nói: “Tốt quá rồi.”

 

Chị hai nói: “Cũng nhờ có em đó.” Bây giờ chị ấy vẫn vô cùng cảm khái, cô gái nhỏ bé chỉ biết nấp sau lưng cha mẹ năm nào giờ đã có thể một mình gánh vác cả một bầu trời rồi.

 
Website TruyenLau.com
Hai chị em đang trò chuyện thì nhìn thấy anh cảnh sát đã xử lý vụ án hôm nọ tới. Lục Ngọc liền gọi anh ấy lại: “Cảnh sát Vương!”

 

Anh cảnh sát thấy Lục Ngọc thì lập tức nói: “Đúng lúc tôi đang muốn tìm cô đây. Người trong thôn Tiết Gia vừa tới, nói muốn bảo lãnh hai kẻ kia. Người của đơn vị chúng tôi đang làm việc với họ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đồn công an chỉ có quyền tạm giữ, chứ không có quyền xử án. Cộng thêm họ lại có cả chứng minh do thôn cấp, nên thái độ của đối phương quả thực rất cứng rắn.

 

Chuyện này giải quyết thế nào còn chưa chắc!

 

Anh cảnh sát thông qua vụ án, biết Lục Bình bị đ.á.n.h đến suýt c.h.ế.t, cộng thêm con mụ già kia cứ lải nhải quấy rối tại đồn công an, loại người này đúng là vô pháp vô thiên, quả thực quá ngang ngược!

 

Về công hay về tư, anh ấy đều không muốn loại người tệ hại này được bảo lãnh. Trong mấy lần làm việc, Lục Ngọc đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho anh, cho nên lần này anh mới đặc biệt ra ngoài tìm cô để nói rõ mọi việc.

 

Lục Ngọc nghe xong, trong lòng lập tức bứt rứt không yên. Người như Tiết Thắng Lợi, chẳng có tài cán gì, lại hẹp hòi, thù dai. Lần này nếu hắn ta chạy thoát, đã kết oán sâu như vậy, thì cuộc sống sau này của chị cả sẽ chẳng yên ổn.

 

Cô nói: “Tôi phải đi tố cáo anh ta!” Mấy hôm trước, mọi người đều lo lắng cho chị cả Lục, chẳng có thì giờ bận tâm đến chuyện khác. Bọn chúng dày vò người ta đến thân tàn ma dại, mà lại còn muốn thoát tội, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

 

Lục Ngọc vội vã đi tìm Lý Dục Tài!

 

Từ lần trước Lục Ngọc ngỏ ý nhờ giúp đỡ, Lý Dục Tài đã chuẩn bị xong xuôi giấy tờ. Anh ta là phóng viên, cũng đi theo để tường thuật lại sự việc.

 

Lục Ngọc điền vào hai tờ đơn khiếu kiện, rồi nộp lên. Đối với những kẻ tình nghi phạm tội nghiêm trọng như vậy, công an sẽ thực hiện biện pháp cưỡng chế. Ngay khi mọi giấy tờ thủ tục đã hoàn tất, công an lập tức cử người đến Đồn Công an, nơi người của Tiết Gia Thôn đang cố gắng phân bua, tranh cãi.

 

Tiết Thắng Lợi và bà lão kia nghe nói thôn đã cử người tới, lập tức hớn hở, đinh ninh mình sắp được thả tự do. Chúng còn không ngừng c.h.ử.i bới nhà họ Lục, dọa sẽ báo thù. Suốt mấy ngày bị giam giữ, hình hài chúng đã tiều tụy chẳng ra hình người nữa rồi.

 

Nhìn thấy Cục trưởng Tôn có vẻ sắp không chịu đựng nổi áp lực nữa, Tiết Thắng Lợi nghĩ chuyện được thả ra đã chắc chắn như đinh đóng cột! Thậm chí hơi thở của hắn cũng đã nhẹ nhõm hơn.

 

Nào ngờ, một cảnh sát mang một xấp giấy, nói: “Nhà họ Lục đã tố cáo Tiết Thắng Lợi tội ngược đãi và g.i.ế.c người không thành. Xin lệnh cưỡng chế chấp hành!”

 

Chuyện mà Tiết Thắng Lợi mong chờ lập tức tan thành mây khói, hắn sững sờ, ngây dại.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu