Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 261

 

Lục Ngọc cầm điện thoại, vị lãnh đạo huyện nhiệt tình cảm ơn: “Rau củ các cô trồng quả thực rất ngon!” Ông nói ông đã ăn thử rồi, còn thấy ngon hơn rau mùa hè chính vụ.

 

Lục Ngọc đáp: “Nếu ông thích là được rồi. Nếu không có sự ủng hộ của ông thì đâu có chuyện rau củ trái vụ này. Tôi muốn hỏi một chút, có thể xin giấy phép cho phép bán hàng trong huyện không ạ?”

 

Vị lãnh đạo huyện ở đầu dây bên kia cười vang. Lục Ngọc thật thông minh, vừa tâng bốc lãnh đạo, lại vừa biếu tặng rau củ, nào có lý do gì để không đồng ý.

 

Ông ta nói: “Biết ngay cô tặng đồ cho tôi là có chuyện muốn nhờ mà. Được thôi, chuyện này tôi đồng ý!”

 

Việc trong thôn bán rau củ cũng là do lãnh đạo huyện gợi ý, nay đã có được chút thành quả, đương nhiên phải ra sức tuyên truyền nhiều hơn.

 

Lục Ngọc vui vẻ, còn nói qua điện thoại, nếu các vị lãnh đạo thích, cô vẫn sẽ tiếp tục biếu tặng.

 

Vị lãnh đạo huyện cười nói: “Cô đó, đúng là không thấy mồi thì không ra tay! Nếu tôi không đồng ý thì cô đâu có nói vậy!” Ông ta từng gặp Lục Ngọc vài lần, chỉ thấy cô gái này rất nhanh trí, trong lòng dấy lên sự yêu mến người tài.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc đáp: “Đâu có ạ!” Sau đó lại nịnh nọt thêm vài câu. Lãnh đạo huyện cũng rất hưởng thụ, lại nói thêm vài chuyện lặt vặt trong thôn rồi mới cúp máy.

 

Trưởng thôn vẫn luôn đứng bên cạnh, thấy lãnh đạo huyện hài lòng, trong lòng ông cũng vui lây, nói với Lục Ngọc: “Tốt quá rồi!”

 

Sau này rau củ có thể vào trong huyện bán! Không chỉ vậy, Phó Cầm Duy còn nói với hợp tác xã cung tiêu, hợp tác xã cũng đã nhận mua một ít. Website TruyenLau.com

 

Tuy số lượng không nhiều, nhưng đó cũng là một khởi đầu thuận lợi.

 

Ông không ngờ rằng, lãnh đạo huyện sẽ cho phép chuyện kinh doanh này. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Giờ ngẫm lại, Lục Ngọc vẫn là một người rất chu đáo.

 

Đang nói chuyện thì Lục Kiều xông thẳng vào.

 

Lục Kiều có vẻ bực tức. Trước đây, lúc mang quà đi biếu thì là cô ta đi, sao bây giờ khi nhận được lời cảm ơn lại là Lục Ngọc? Chắc chắn đã có sự nhầm lẫn ở đâu đó.

 

Lục Kiều nhìn trưởng thôn, có chút ấm ức: “Hôm đó tặng rau, con còn đang m.a.n.g t.h.a.i kìa, nói thế nào thì chuyện này cũng là do con làm nên.”

 

Trưởng thôn không có chút thiện cảm nào với cô ta: “Cô cũng chẳng nhìn lại xem mình đã làm ra cái trò gì.” Cô ta nhất quyết đòi làm, kết quả khiến vợ ông ta mệt bở hơi tai, giờ lại còn dám trách móc ông.

 

Lục Kiều hiểu ý của trưởng thôn: “Sao có thể trách con được? Con cũng đã cố hết sức rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trưởng thôn nói: “Vậy cô muốn thế nào? Trong thôn đã từng cho cô cơ hội rồi!” Chính cô ta làm việc không đáng tin, gọi một chiếc xe ba bánh tới huyện rồi vứt người ở đó, giờ lại còn muốn giành công?

 

Lục Kiều căn bản chẳng có năng lực làm việc.

 

Trưởng thôn là người nói một là một trong thôn, chẳng cần nể mặt ai. Huống hồ cô ta luôn mang một vẻ kiêu ngạo khó nói thành lời, cũng khiến trưởng thôn không ưa, nói chuyện với cô ta cũng chẳng khách sáo.

 

Lục Kiều nói: “Lục Ngọc giỏi giang đến mức nào chứ? Chuyện cô ta làm được thì tôi cũng làm được!”

 

Lục Ngọc vốn đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt, thấy Lục Kiều đã nói đến mình, cô lập tức đáp trả: “Nếu chị đã giỏi giang như vậy, vì sao không tự mình lăn lộn kiếm tiền, cứ nhất quyết ở trong thôn kìm hãm sự phát triển của mọi người. Hơn nữa, chuyện rau củ trái vụ của thôn từ trước đến nay đều do tôi làm một tay.”

 

Bây giờ còn muốn nhúng tay vào, đúng là nực cười.

 

Lục Kiều cố gắng nói: “Quan hệ của tôi ở tỉnh vẫn còn đó, có thể giúp ích được nhiều việc!” Cô ta cảm thấy trưởng thôn vẫn đang bất mãn nên ra sức thuyết phục.

 

Nhưng trưởng thôn đã không muốn cho cô ta thêm bất kỳ cơ hội nào, ông ta thẳng thừng: “Cô vẫn nên lo mà về nhà an tâm dưỡng thai cho tốt đi!” Ông ta quả thực không muốn nói thêm một câu nào với cô ả.

 

Thái độ dửng dưng đó khiến Lục Kiều vừa ấm ức vừa bẽ bàng. Tới chiều, cô ta chạy ra bưu điện gọi điện cho Lưu Đại Quốc để cáo trạng, kết quả đầu dây bên kia lại còn truyền tới tiếng phụ nữ cười khanh khách.

 

Lục Kiều lập tức cảnh giác: “Vừa nãy là ai?”

 

Lưu Đại Quốc lạnh nhạt đáp: “Em nghe nhầm rồi, có chuyện gì sao?”

 

Lục Kiều nức nở, giọng đầy ấm ức: “Anh… anh bỏ mặc em thật rồi ư?” Sau đó không đợi cô ta mở miệng kể lể nỗi niềm, Lưu Đại Quốc đã nói rằng anh ta đang bận việc.

 

Lưu Đại Quốc ở bên Lục Kiều chưa lâu, tuy lúc ở bên nhau rất tốt đẹp, nhưng khi tách ra, tình cảm cứ ngày một nhạt nhòa.

 

Cộng thêm lần trước Lục Kiều bị thiệt thòi, uất ức ở trong thôn, đang lúc tức giận, cô ta còn chẳng phân biệt đúng sai mà sử dụng một số mối quan hệ của anh ta, khiến anh ta tức giận đến mức không thể chấp nhận được.

 

Tình cảm sâu đậm đến mấy rồi cũng phai nhạt, càng huống hồ hai người vốn không có bao nhiêu tình nghĩa.

 

Lưu Đại Quốc nói: “Có chuyện thì nói, không có thì đừng cứ gọi điện quấy rầy anh!” Nói xong liền cúp máy.

 

Lục Kiều đỏ mặt tía tai, chợt trắng bệch, hoàn toàn không ngờ mình gả cho người đàn ông xấu xí như Lưu Đại Quốc đã là một thiệt thòi lớn, ai ngờ Lưu Đại Quốc lại dám tỏ thái độ với cô ta trước.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu