Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 335

 

Lúc này Lục Ngọc mới nhớ ra, Phó Chi là người ở thành phố tỉnh, bà ấy có một số mối quan hệ trong tỉnh.

 

Chỉ cần bày bán ra, cô tin với hương vị của món cổ vịt hun gió này chắc chắn có thể kiếm được tiền.

 

Lục Ngọc biết Phó Chi là một người phụ nữ tài giỏi có tư chất trời phú, tuy thể trạng có chút yếu ớt, nhưng đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước đây, đang dần dần phục hồi bình thường.

 

Bà ấy đã mất đi hai mươi năm cuộc đời, mỗi một phút đều rất muốn tận dụng triệt để.

 

Không giống kiểu người sống an phận ngày nào hay ngày đó như mẹ Lục. Bà ấy cũng muốn thử lập nghiệp.
Website TruyenLau.com
 

Nhưng bây giờ là năm 1981, muốn nhúng tay vào việc kinh doanh rất khó khăn, vừa hay có cơ hội này.

 

Hơn nữa trong tay bà ấy đang có một khoản kha khá.

 
Website TruyenLau.com
Phó Cầm Duy không chút nghi ngờ Phó Chi, nói: “Được, con hỏi thử xem sao.”

 

Phó Chi gật đầu.

 

Giữa lúc trò chuyện, từ xa vọng lại tiếng cười khúc khích của thằng bé Tích Niên. Website TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên ở bên cạnh nựng nịu cháu trai ngoan của mình, khi thì bế bên tay trái, khi thì ẵm sang tay phải, thơm thằng nhóc cười tít mắt.

 

Tất cả mọi người đều bị tiếng cười ấy thu hút, trên mặt Phó Chi ánh lên ý cười, cất tiếng: “Để bà bế thằng bé một lát!” Tiểu Tích Niên được Phó Chi ôm vào lòng, nằm gọn trong lòng bà, ngáp vặt một cái, nom vẻ buồn ngủ.

 

Tiêu Thái Liên thấy vậy cũng chạnh lòng: “Hây, vừa nãy tôi bế lâu đến thế mà thằng bé chẳng buồn ngủ chút nào, sao đến chỗ chị lại trở nên ngoan ngoãn vậy chứ?”

 

Đúng là tiểu bảo bối chơi lâu thì mệt, buồn ngủ rồi.

 

Phó Chi nói: “Lúc nó chơi với chị cũng rất ngoan mà.”

 

Tiêu Thái Liên nghe vậy cười nói: “Cũng phải.”

 

Thấy mọi người đều đang nhìn con, Phó Cầm Duy ngồi kề bên Lục Ngọc, vòng tay qua eo cô, lén lúc mọi người không hay, khẽ đặt một nụ hôn lên má cô.

 

Má Lục Ngọc lập tức đỏ bừng, giận dỗi trừng anh một cái. Giữa chốn đông người thế này, anh định làm gì chứ? Lỡ để người khác trông thấy thì thật không hay, cái tên đáng ghét này, rõ ràng bề ngoài trông Phó Cầm Duy đứng đắn là thế, mà tận trong xương tủy lại tinh quái đến vậy.

 

Nói ra e chẳng ai tin, Lục Ngọc luôn bị anh chọc ghẹo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc trừng anh một cái, ánh mắt Phó Cầm Duy sâu thẳm, phảng phất ý định trêu ghẹo. Lục Ngọc thầm cảnh giác, chỉ cảm thấy anh lại sắp giở trò xấu xa rồi, đang lúc này, thằng bé con khẽ ư ử một tiếng.

 

Lục Ngọc lập tức nói: “Để con trông Tích Niên!” Nói xong cô bồng đứa bé tới, lúc này mới thoát khỏi vòng vây âu yếm của Phó Cầm Duy. Lục Ngọc khẽ đắc ý, nhướng mày nhìn anh.

 

Bây giờ đã có con rồi, có thể chế ngự được ông bố tinh quái này.

 

Lục Ngọc vừa mãn cữ, cô đã được thoải mái tắm táp một trận, cảm thấy cả người như bừng tỉnh, tinh thần sảng khoái hẳn.

 

Mặc bộ đồ mới vào, tâm trạng của cô rất vui, bế con trai bụ bẫm nhà mình hôn chùn chụt một cái, cậu nhóc cười khúc khích.

 

Khoảng thời gian qua, Lục Ngọc chưa từng bước chân ra khỏi nhà.

 

Bây giờ mãn cữ, cuối cùng cũng có thể ra ngoài dạo rồi.

 

Trong thôn đang rộn ràng làm việc, Lục Ngọc đi ra chỉ nhìn thấy một vùng xanh mướt trải dài, tất cả thôn dân đều đang bận rộn trên đồng ruộng, trước đây cô từng thấy thôn rất lạc hậu, giờ nhìn đâu cũng thấy sức sống căng tràn.

 

Lục Ngọc rất thích mọi thứ ở đây, nhìn mọi người làm việc cô cũng xắn tay áo vào giúp.

 

Các thím nhìn thấy Lục Ngọc lập tức cười nói: “Tiểu Ngọc ra cữ rồi hả con?”

 

Lục Ngọc tươi cười đáp: “Vâng ạ.”

 

Mọi người vội vã bàn tán: “Quả nhiên vẫn là Lục Ngọc biết đẻ, sinh được cậu quý tử kháu khỉnh y như chú bé trong tranh Tết, bản thân cô cũng nhuận sắc hơn trước rất nhiều.”

 

Lời này là thật, trước đây Lục Ngọc đã xinh đẹp, sau khi sinh con xong lại càng thêm rạng rỡ.

 

Lần trước họ nhìn thấy Phó Cầm Duy, tuy nhà họ Phó không nói rõ, nhưng cũng lộ ra phong thanh. Đặc biệt là chuyện nhà mẹ chị dâu giành công việc, họ biết bây giờ Phó Cầm Duy không làm việc ở cung tiêu xã nữa, mà đã ra ngoài làm ăn riêng.

 

Nếu người khác làm như vậy, chắc chắn người trong thôn sẽ lén buông lời giễu cợt sau lưng.

 

Nhưng ở chỗ Phó Cầm Duy, lại chẳng ai dám hé răng nửa lời, họ đều nói Phó Cầm Duy là người có học, sinh viên đại học cơ mà, hẳn anh ấy phải có kế hoạch riêng của mình.

 

Không ít người đều nhìn thấy dáng vẻ Phó Cầm Duy mặc bộ tây phục phẳng phiu, đeo cặp kính gọng đen, nhìn thế nào cũng giống người thành phố.

 

Dung mạo khôi ngô, tuấn tú như vậy, tuy nói đã kết hôn, nhưng cô gái, chị gái trong thôn nhìn thấy anh đôi lúc vẫn ngượng ngùng đỏ mặt.

 

Chỉ tiếc là mình không có phần.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu