Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 469

 

Bữa cơm vừa dọn ra, cứ như có phép thuật, nào gà vịt cá thịt, đầy ắp cả bàn.

 

Phó Cầm Duy nhìn thấy, cảm khái nói: “Vẫn là món ăn trong nhà mình là ngon nhất.”

 

Cả nhà ăn uống linh đình, thấy Phó Cầm Duy về, ai nấy đều chẳng muốn ngủ chút nào. Dù sao Tết nhất cũng chẳng có việc gì làm, chuyện trò lớn nhỏ, c.h.é.m gió với nhau còn thú vị hơn biết bao.

 

Ăn cơm xong, Lục Ngọc định đi rửa bát thì lập tức bị người nhà ngăn lại! Các chị dâu nhanh nhẹn giành lấy việc rửa bát.

 

Lục Ngọc mang về cho mọi người rất nhiều quà cáp.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chị ba nhà họ Phó tấm tắc: “Sao lại mua nhiều đến thế này!”

 

Năm nay họ kinh doanh món ma lạt thang cũng kiếm được bộn tiền. Nhớ lại trước đây toàn nhận quà của Lục Ngọc, lần này họ không hẹn mà cùng nhau chuẩn bị những món quà quý giá.

 

Vừa lấy ra, mọi người đều bật cười. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ai nấy đều mua vàng, nào khóa bình an bằng vàng, vòng tay vàng, còn có cả bàn tính nhỏ bằng vàng.

 

Toàn bộ đều là để tặng cho Phó Tích Niên, được đeo lên cổ cậu bé, trông vừa khôi hài lại vừa đáng yêu. TruyenLau

 

Ở đây, họ uống rượu tới tận đêm khuya, phải đến ba giờ sáng mới dần dần giải tán.

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy nằm trên giường, trong không gian quen thuộc này, họ cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết.

 

Về nhà nên vui, nhưng ngược lại, lại chẳng tài nào ngủ được.

 

Phó Cầm Duy khẽ nói: “Sau này anh nhất định sẽ xây một căn nhà thật thoải mái, giống như nhà mình ở đây cho em!” Trước đây anh định giữ lại vài căn để vợ chồng ở, nhưng quên dặn, bên đơn vị kinh doanh nhà đất đã bán hết sạch.

 

Thôi thì cũng đành chịu vậy.

 

Lục Ngọc dựa vào lòng anh, nhẹ nhàng đáp: “Chỉ cần ở bên nhau, sống ở đâu cũng như nhau thôi anh à.”

 

Về thôn, Phó Cầm Duy luôn bận rộn đi thăm họ hàng thân thích, còn đi tảo mộ tổ tiên một lần.

 

Vừa khéo dịp này mồ mả tổ tiên cũng được sửa sang lại.

 

Bây giờ anh đã là danh nhân trong thôn, mỗi ngày người đến tìm anh không ít.

 

Nhưng sáng hôm nay, vừa mới trời sáng đã có người tìm Phó Cầm Duy, mời đi ăn há cảo thịt lừa, anh liền từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy con trai đang định chạy ra ngoài chơi, anh liền gọi Phó Tích Niên lại, nghiêm nghị dặn dò: “Con lại đây, cha sẽ làm bài tập với con!”

 

Cậu con trai lập tức ngơ ngác: “Hả?”

 

Phó Cầm Duy nhìn thẳng vào con, giọng điệu kiên quyết: “Hôm qua cha đã xem bảng thành tích của con rồi đấy.”

 

Nghe cha nói vậy, Tích Niên hơi lo lắng. Nó biết hồi đi học, cha nó luôn được điểm tuyệt đối. Còn nó thì khác hẳn, thành tích chỉ ở mức khá. Thằng bé đành thõng vai, miễn cưỡng tiến lại gần ngồi học cùng cha.

 

Hồi trước, bản thân Phó Cầm Duy học lớp hai tiểu học đã giải được đề lớp sáu. Anh không tài nào hiểu nổi sao bài đơn giản thế này mà thằng con lại không biết làm, nhìn nó cũng lanh lợi ra phết kia mà.

 

Lục Ngọc đứng bên cạnh, trong lòng hơi thấp thỏm. Chuyện thằng bé đã được gửi đến trường thể thao tập luyện, cô vẫn chưa dám nói với chồng.

 

Lục Ngọc vội xen vào: “Hay là mấy bữa nữa hãy học, hôm nay cứ để con thư giãn một chút đi anh.”

 

Phó Cầm Duy gạt đi: “Nó chơi bời mấy ngày rồi, cũng nên lấy lại tinh thần học hành chứ! Lại đây làm bài đi con, có gì không hiểu thì cứ hỏi cha.”

 

Lục Ngọc nhìn Phó Tích Niên, cũng tỏ ra muốn giúp nhưng đành bất lực.

 

Phó Tích Niên lí nhí: “Nhưng… con đã hẹn mấy đứa bạn ra ngoài chơi rồi ạ.”

 

Phó Cầm Duy lạnh lùng đáp: “Lại đây ngay. Đừng để cha phải nhắc lại lần thứ hai.”

 

Phó Tích Niên sợ hãi, chỉ đành “dạ” một tiếng, cúi đầu ủ rũ đi tới lấy bài tập ra. Thằng bé ngồi làm bài, còn cha thì ngồi một bên giám sát.

 

Mới đầu, Phó Cầm Duy còn kiên nhẫn lắm, nghiêm túc giảng bài cho con, thằng bé cũng ngoan ngoãn lắng nghe. Chỉ đến khi làm bài mà vẫn không biết, lần đầu thì cha còn cố nhịn, đến lần thứ hai thì chịu đựng. Đợi tới lần thứ ba mà vẫn ngơ ngác, anh không kìm được nữa mà quát lên: “Sao lại không biết? Rõ ràng cha vừa giảng xong mà!”

 

Thằng bé nhìn thấy cha nổi giận thì lại càng thêm căng thẳng.

 

Thấy Lục Ngọc bưng đĩa trái cây đã rửa sạch vào, Phó Tích Niên liền nép sau lưng mẹ, phụng phịu: “Con không muốn làm bài tập nữa đâu ạ!”

 

Lời nói này đã hoàn toàn chọc giận Phó Cầm Duy: “Con chỉ biết ỷ có người nuông chiều mà sinh hư, không chịu học hành nữa hay sao? Lại đây ngay!”

 

Lục Ngọc muốn khuyên, nhưng thấy Phó Cầm Duy nghiêm túc, cô chỉ đành vỗ vai con trai: “Con trai, cố làm xong bài là được đi chơi rồi!”

 

Thế là, suốt một buổi sáng, thằng bé cứ thế ngồi học với cha. Lúc đầu Phó Cầm Duy còn rất ôn hòa, thế mà sau đó, giọng anh cứ thế càng lúc càng lớn dần.

 

Hai cha con cứ thế, một người thì hừng hực lửa giận, một người thì thấp thỏm sợ hãi. Vừa lúc ấy, Tiêu Thái Liên mang con ngỗng đã làm thịt xong từ ngoài vườn vào. Nghe tiếng bà, Lục Ngọc liền vội vã ra đón.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu