Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 133

 

Lục Ngọc đã ngâm miến từ sớm.

 

Chị Ba Phó chưa từng nghe qua loại nhân bánh lạ lùng này, nhưng nghĩ đến thôi mà nước dãi đã ứa ra.

 

Chị ta muốn làm phụ Lục Ngọc nhưng cô bé ấy lại vô cùng nhanh nhẹn, mọi việc đều không cần chị ta phải nhúng tay vào. Một mình cô cắt cải trắng thành hai khúc đều nhau, rắc muối lên rồi dùng cục đá to chèn chặt.

 

Chị Ba Phó tấm tắc khen: “Cũng không biết nhà chúng ta có phúc đức gì mà cưới được em về. Bây giờ, anh ba của em chỉ mong ngóng đến ngày em nấu cơm thôi đấy.”

 

Tài nấu ăn của Lục Ngọc sắp nổi tiếng khắp nhà họ Phó rồi. Cho dù là tiện tay làm một món nhỏ cũng ngon gấp mười lần so với họ làm.

 

Ngày Lục Ngọc nấu cơm, cứ bốn ngày lại đến lượt một lần. Cả nhà đều vui mừng như đón Tết vậy. Chỉ là Tiêu Thái Liên lại có vẻ hơi không hài lòng. Bà lén lút nói với mấy cô con dâu, không muốn để Lục Ngọc nấu cơm nữa.

 

Bà lo rằng một khi cô nấu cơm, lương thực hao hụt rất nhanh, vì ai nấy cũng chỉ chờ đến ngày cô nấu mới dám ăn thật thỏa thích.

 

Lời của mẹ chồng, mấy cô con dâu không tiện nói gì. Họ quay về nói với chồng mình. Thế là mấy anh em thi nhau đi tìm Tiêu Thái Liên, nói rằng bây giờ việc ngoài đồng nhiều, người cũng mệt mỏi, bình thường ăn không thỏa mãn chỉ đợi ngày Lục Ngọc nấu để bồi bổ cho lại sức.

  TruyenLau

Nếu chút niềm vui này cũng bị tước đoạt của họ, thì họ sẽ chẳng thiết làm gì nữa.

 

Chị Ba Phó kể lại giống như một chuyện vui, còn thuật lại nguyên văn lời của mẹ chồng cho Lục Ngọc nghe: Nếu không có Lục Ngọc, các con không ăn cơm nữa à, chiều riết rồi đ.â.m ra sinh tật sao?

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mấy anh em nhà họ Phó tranh luận, nói rằng bây giờ nhờ bán cổ vịt, trong nhà cũng có của ăn của để, ăn uống cũng chẳng hề lãng phí, cớ sao lại không được?

 

Người nhà họ Phó vốn hiếu thuận, bình thường Tiêu Thái Liên đã nói một là một. Nhưng riêng đối với chuyện Lục Ngọc nấu ăn, họ lại không nhường nửa bước.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Chị Ba Phó thấy Lục Ngọc nấu ăn, trong lòng không khỏi khen ngợi. Người nhà họ Phó nấu ăn cũng chỉ là nấu cho xong bữa, cũng chỉ có Lục Ngọc là còn có tâm tư, nhàn nhã bày biện ra những món ngon lạ miệng cho cả nhà.

 

Ví dụ như món há cảo này, họ thì tuyệt đối không chịu làm. Nhà đông người như vậy, phải nhào nặn biết bao nhiêu cái chứ?

 

Người ta thường nói mấy cô con dâu mới về nhà, ít nhiều cũng phải chịu thiệt thòi chút đỉnh. Nhưng ở nhà họ Phó, căn bản là chẳng ai làm khó dễ Lục Ngọc cả, dỗ dành cô còn không kịp nữa là.

 

Tất cả đều chỉ mong Lục Ngọc nấu những món ngon để cải thiện cuộc sống cho cả nhà.

 

Quan hệ giữa Lục Ngọc với cả nhà Phó tốt đẹp vô cùng, hễ người ngoài hỏi tới Lục Ngọc, bất kể hỏi ai cũng đều nhận được lời khen ngợi. Giờ đây, vị thế của cô trong thôn ngày càng được củng cố vững chắc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy vậy, ai nấy đều thèm thuồng muốn có được, mấy bà thím ban đầu còn chê Lục Ngọc gầy gò yếu ớt không thể ra đồng, lúc chọn con dâu đã bỏ qua cô, giờ đây đều hối hận không ngớt, thầm nghĩ nhà họ Phó thật may mắn, nhặt được của hời.

 

Người nhà họ Phó cũng hay trêu người, trong những năm tháng kham khổ này, mọi người ăn uống đâu có được dầu mỡ gì. Cứ mỗi khi Lục Ngọc nấu món gì ngon, họ lại bắt đầu khoe khoang, khiến người khác phải phát thèm.

 

Dân làng nghe riết cũng thấy phiền với vẻ đắc ý của họ, nhưng lại không khỏi tò mò muốn biết Lục Ngọc đã nấu món gì ngon đến thế.

 

Vì nhà họ Phó cứ rêu rao mãi, nên người trong thôn bắt đầu kiến nghị với trưởng thôn, muốn Lục Ngọc nấu cơm cho cả làng ăn. Nhưng trưởng thôn gạt đi, bảo rằng lương thực trong thôn vốn không dư dả, nấu ngon đến mấy thì cũng có ích gì đâu cơ chứ.

 

Lục Ngọc nghe chị ba nói vậy, cũng vui vẻ đáp lời: “Nếu mọi người đã thích, vậy ngày mai em sẽ làm nhiều hơn một chút là được ạ.”

 

“Được thôi!” Chị ba Phó mừng rỡ khôn xiết, chị ta vốn là người miệng rộng, có chuyện gì cũng chẳng thể giấu được. Ngày mai Lục Ngọc mới bắt tay vào nấu, vậy mà chị ta đã đi một vòng khắp xóm, chẳng mấy chốc nửa thôn đều biết tin ngày mai Lục Ngọc sẽ gói há cảo cho người nhà ăn.

 

Dân làng nghe xong đều ngưỡng mộ đến phát thèm.

 

“Quả nhiên vẫn là thanh niên mới biết cách ăn ngon!”

 

“Nói gì thế, đồ ngon thì ai mà chẳng biết ăn. Chỉ là chúng ta không nỡ dùng bột với thịt thôi chứ!”

 

“Tôi cũng thèm há cảo quá, đã nửa năm rồi chưa được ăn.”

 

“Thèm thì cứ thèm đi, bây giờ bột mì trắng có giá lắm, đã gần năm hào một cân rồi đấy.”

 

Mấy bà thím ngồi bên cạnh nói chuyện rôm rả, nhưng những người khác chưa từng được ăn há cảo, chỉ nghe hai tiếng này thôi cũng đủ chảy nước miếng rồi.

 

“Đúng là Phó Cầm Duy có phúc thật!” Đám đàn ông trong thôn không khỏi ganh tỵ. Lục Ngọc vừa xinh đẹp, lại còn có tay nghề nấu nướng khéo léo như vậy, ông trời đúng là quá thiên vị rồi!

 

Chị ba Phó nghe người khác khen Lục Ngọc còn vui hơn cả cô, sau khi đi một vòng quanh thôn, đột nhiên từ xa nhìn thấy một người, bèn hỏi: “Kìa, đó có phải là Lâm Hâm không?”

 

Mọi người thuận theo hướng mắt chị ba nhìn sang, rồi nhao nhao nói: “Thật sự là cậu ta, sao lại về đây rồi?”

 

Lâm Hâm là em trai ruột của bà Lục, năm đó vì đ.á.n.h nhau mà bị tống giam mấy năm. Sau khi ra tù thì đi biệt xứ làm ăn, sau này nghe nói là đã kiếm được chút tiền.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu