Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 340

 

Lục Ngọc đành chấp nhận, tìm chỗ ngồi xuống. Trong toa tàu tràn ngập đủ thứ mùi vị hỗn độn lẫn lộn.

 

Đến cả người vốn không say tàu xe như Lục Ngọc cũng có hơi buồn nôn.

 

Cán sự Lý và giáo sư mập thường xuyên đi công tác nên hoàn toàn thích nghi với tình huống này.

 

Đại Tráng là lần đầu ngồi tàu lửa, cũng rất vui vẻ nhìn ngó xung quanh, thấy cái gì cũng mới lạ.

 

Anh ấy là người kế nhiệm trưởng thôn, bình thường đều yêu cầu phải giữ vẻ già dặn, thận trọng, nhưng dù có thế nào anh ấy cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

 

Ngồi lên tàu lửa, anh cũng không nén nổi sự hiếu kỳ mà ngó nghiêng khắp lượt. Sau này về, anh nhất định sẽ kể lại tường tận chuyến đi này cho bà con trong thôn, vì mọi người đều chưa từng ngồi tàu lửa bao giờ.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc cảm thấy mặt mày tái mét, giáo sư mập liền nói: “Cô đổi sang vị trí gần cửa sổ đi.”

 

Cửa sổ ở đây có thể mở ra. Gió bên ngoài thổi vào sẽ giúp xua đi phần nào mùi hôi hám. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc nói: “Thưa chú, chú cứ ngồi đây ạ! Cháu vẫn có thể chịu đựng được ba tiếng đồng hồ.”

 

Giáo sư mập nói: “Không sao đâu, tôi ngồi chỗ nào cũng được thôi. Một nữ đồng chí như cô đây, sức khỏe là trên hết!”

  Website TruyenLau.com

Cán sự Lý cũng ở bên cạnh gật gù tán thành.

 

Lục Ngọc đổi chỗ ngồi sang bên cửa sổ, quả nhiên hít thở được luồng không khí trong lành, cả người dễ chịu hơn hẳn.

 

Lục Ngọc nhìn ra ngoài, thế mà lại nhìn thấy trên bục cửa sổ toa tàu, chỗ một bà cụ đang bán trứng trà, còn có mấy xâu cổ vịt hun khói của xưởng Phó Cầm Duy. Không ngờ Lưu Bàng đã bày bán cả ở tận đây rồi.

 

Chẳng mấy chốc, chuyến tàu chầm chậm lăn bánh, Lục Ngọc ngồi bên cửa sổ, thả lỏng đầu óc, thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

 

Toa tàu kế bên, hai thanh niên vừa kịp lên tàu ngay trước khi nó lăn bánh. Thở hổn hển chen chúc tìm chỗ ngồi, sau khi an tọa, họ tu ừng ực nước từ chiếc bình. Rồi một người quay sang nói với người bạn đối diện: “Tôi mua được chút đồ ăn vặt đây.” Anh ta như làm xiếc, lôi ra hai cái trứng trà, cùng ba chiếc cổ vịt phơi khô.

 

Người bạn hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người đàn ông mua cổ vịt nói: “Cậu không tự nhìn lấy sao?”

 

Mấy chàng trai này đi đường dài, đã ngồi mười tiếng đồng hồ, mà còn phải ngồi thêm mười tiếng nữa. Dọc đường không có hàng quán, đành liều mình xuống mua vội chút đồ, chẳng kịp xem xét kỹ càng, cứ thế trả tiền. Khi lên tàu mới nhìn kỹ, hóa ra là cổ vịt, lòng có chút hụt hẫng. Nhưng lỡ mua rồi, cũng đành chịu, chẳng thể lãng phí. Sau đó mở gói ra nhìn, chiếc cổ vịt này cứng đơ như khúc củi. Họ mua đều là vị nguyên bản, cổ vịt đã qua xử lý phơi khô gió, lượng thịt chẳng được bao nhiêu.

 

Thứ mang đầy xương xẩu như thế mà còn bán những bốn hào một cái.

 

Người bạn đồng hành cũng phì cười: “Tôi đã bảo cậu ta đừng mua, vậy mà cậu ta cứ nhất quyết! Tốn những bốn hào một cái lận đó.”

 

“Ngốc nghếch gì chứ? Bốn hào có thể mua biết bao nhiêu thứ ngon lành khác kia mà.”

 

Thanh niên vốn sĩ diện, đã mua đồ mà còn bị nói như vậy, mặt người đàn ông kia có chút sượng sùng. Anh ta bèn nói: “Vậy thì cậu đừng có ăn, tôi sẽ chén hết cho xem!”

 

Nói rồi anh ta bóc gói, cầm lấy chiếc cổ vịt, hung hăng c.ắ.n một miếng. Lập tức ê buốt răng, cổ vịt này chủ yếu là xương, thịt thì chẳng đáng là bao.

 

Sau khi c.ắ.n một miếng, mắt anh ta bỗng chốc mở to. Chiếc cổ vịt này được chiên qua dầu, tỏa ra mùi thơm lừng. Lại được phơi khô gió, mang theo hương vị ngai ngái như thịt bò khô, từng thớ thịt săn lại, ăn vừa thơm lừng vừa thấy thèm. Anh ta ngồi đó, say sưa gặm nhấm.

 

Chiếc cổ vịt này đừng thấy ít thịt nhiều xương, nhưng hương vị thì khó cưỡng. Để gặm sạch từng thớ thịt nhỏ trong mỗi kẽ xương cũng chẳng phải dễ dàng. Vả lại, thịt dai dai nhai kỹ, càng ăn càng thấy đậm đà. Chẳng thua kém gì thứ thịt bò khô đắt tiền họ vẫn thường mua bên ngoài.

 

Hai người bạn kia lúc đầu chẳng để tâm mấy, thấy anh ta ăn ngon lành đến vậy, còn ngỡ anh ta cố ý làm bộ. Rằng mua phải đồ bị chê thì cố tình ăn cho ra vẻ ngon miệng. Họ không quá để ý.

 

Thế nhưng anh ta ăn thực sự quá đỗi ngon lành, khiến người ta phát thèm. Người bên cạnh dù biết thừa anh ta cố ý, nhưng vẫn nuốt nước bọt ừng ực.

 

Lập tức sán tới hỏi xin: “Cho tôi một miếng, mau lên!”

 

Giờ đây, họ chẳng còn để ý chuyện tranh cãi gì nữa, chỉ muốn nếm thử rốt cuộc là thứ gì mà có thể khiến anh ta ăn ngon đến vậy. Người đàn ông mua cổ vịt lại chẳng nỡ bóc thêm một cái mới. Trước đó anh ta mua ba cái, định mỗi người một cái. Ấy vậy mà giờ anh ta lại keo kiệt đến mức lấy cái mình đang ăn dở, bẻ đôi hai khúc ở phía sau.

 

Người bạn không nhịn được mà bĩu môi: “Đúng là nhỏ nhen.”

 

Dù buông lời chê bai, tay vẫn vươn ra nhận lấy miếng cổ vịt mà gặm ngon lành.

 

Cứ thế, từ một người ban đầu, giờ đã có ba người say sưa gặm nhấm món cổ vịt treo gió ấy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu