Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 173

 

Bác gái Lục vẫn còn ngơ ngác, định bụng khuyên nhủ thêm vài lời. Nhưng bà nội Lục, sau khi không vớ được chút lợi lộc nào từ Lục Ngọc, lại trút hết cục tức lên đầu bà ấy, mắng sa sả: “Thôi đi, ngày nào cũng chẳng chịu làm gì, cứ rình mò chuyện nhà người khác. Cả đống tuổi rồi mà không biết xấu hổ à?”

 

Bà nội Lục quả thực quá đỗi vô liêm sỉ. Những lời lẽ người ta thường dùng để c.h.ử.i rủa chính bà ta, giờ lại trút hết lên đầu bác gái Lục.

 

Bác gái Lục bị những lời lẽ chèn ép, đầy tính giáo điều ấy làm cho cứng họng suốt một hồi. Da mặt bà ấy cứ nóng bừng bừng. Hận đến thấu xương nhưng lại chẳng dám bật lại bà nội Lục, e rằng cụ bà lại thêm lời ra tiếng vào.

 

Toàn thân bác gái Lục cứ run lẩy bẩy như cái sàng, vốn không chịu nổi ai nói nặng lời về mình.

 

Lục Ngọc chẳng cần động tay động chân, vậy mà đã khéo léo "tiễn" được hai vị "thái tuế trấn núi" này đi.

 

Nhìn thấy hai mẹ con ấy vừa mắng nhiếc nhau vừa rời đi, Lục Ngọc mới kể lại chuyện năm xưa. Năm ấy, bà nội Lục đã đuổi cả nhà cô ra khỏi nhà tổ, còn vơ vét sạch sành sanh tiền bạc. Bà ta còn lớn tiếng tuyên bố, có c.h.ế.t già cũng không thèm lui tới nữa.

 

Chuyện này bà ta có muốn chối cãi cũng không được, bởi năm đó cả làng xóm đều biết, ầm ĩ cả một vùng.

 

Lục Ngọc thở dài thườn thượt, giọng đầy ấm ức: “Khi cần bà ta giúp thì bà ta chẳng thèm đến, giờ kiếm được chút tiền thì lại muốn đến hưởng sái, đâu có chuyện dễ dàng như vậy.”

 

Mấy bà hàng xóm tụm năm tụm ba xì xào: “Phải rồi chứ còn gì nữa. Ngay cả hồi còn trẻ, bà nội cô ta đã nổi tiếng là hay tính toán thiệt hơn rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Giúp đỡ nhà con trai mình chút việc thì có mất mát gì cơ chứ?”

 

“Cái bà này ấy à, đúng là giỏi làm loạn, may mà mẹ chồng tôi không giống bà ta, nếu không thì chẳng biết cuộc sống sẽ ra sao.”
TruyenLau
 

Sau khi dùng mấy câu để dọa cho bà nội Lục sợ mà rời đi, Lục Ngọc liền hỏi: “Thế chuồng heo đã xây xong chưa?”

 
TruyenLau
Ông trưởng thôn vốn là người thực tế, thấy dù sao thì việc đồng áng cũng không quá bận rộn. Gạch ngói thì có sẵn, người thì cũng có người tình nguyện giúp, xây cái chuồng heo này chẳng tốn kém là bao.

 

Mẹ Lục đáp: “Hồi mẹ sang, bên đó đang xây dở, trông có vẻ rất lớn. Mẹ định bụng quay về làm mấy món ăn để đãi họ. Dẫu sao cũng là họ giúp nhà mình, dù không có tiền thì cũng phải thể hiện chút lòng thành. Ai ngờ vừa về đến nhà đã bị bà nội Lục cản trở.”

 

Tiêu Thái Liên vồn vã nói: “Vừa hay chúng tôi cũng đang rảnh rỗi, rửa rau nhặt rau giúp chị thì có là gì.”

 

Chị ba Phó liền nhanh nhảu: “Hay là để em Ngọc nấu đi, đồ em ấy nấu thì ngon tuyệt.”

 

Từ ngày được cô gánh vác việc bếp núc, giờ khẩu vị cả nhà họ Lục đều trở nên kén chọn cả rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Món Lục Ngọc nấu, dù chỉ là đĩa rau xanh xào thôi, cũng ngon hơn hẳn những món ăn mà mọi người dày công chuẩn bị.

 

Lục Ngọc dặn dò cha Lục: “Cha đi mua năm miếng đậu phụ tươi về nhé. Hôm nay mình sẽ làm bánh nướng, hầm đậu phụ, rồi xào thêm món rau khô nữa.” Giờ đây, Lục Ngọc sắp xếp một mâm cơm thịnh soạn chẳng tốn chút công sức nào.

 

Cô còn không quên nói thêm: “Lúc cha về thì nói với mọi người một tiếng, hôm nay con sẽ tự tay nấu, để xem ước chừng có bao nhiêu người đến ăn.”

 

Người cha Lục vốn hiền lành, nhu nhược, từ nhỏ đã quen nghe lời. Trong nhà không ai dám đứng ra quyết định, thấy Lục Ngọc tình nguyện lo liệu, ông liền một mực tuân theo.

 

Đậu phụ tươi rẻ tiền, có thể mua ở ngay con ngõ bán đậu phụ trong thôn.

 

Mấy thím, mấy chị hàng xóm rỗi việc, đều xúm lại sân, xắn tay áo nói: “Để chúng tôi giúp rửa rau cho!” Dù sao cũng rảnh rang cả mà.

 

Lục Ngọc ra sau bếp, chuẩn bị một chậu bột ngô thô, trộn thêm chút bột mì trắng và các loại bột khác, sau đó thêm nước, bắt đầu nhào nặn.

 

Chẳng mấy chốc, đậu phụ đã được mua về đầy đủ! Cha Lục thở phào nói: “Tính ra cũng hơn bảy mươi người. Chắc chỉ một ngày là có thể dựng xong chuồng trại.” Chuồng heo không cầu kỳ như nhà ở, chỉ cần chất gạch lên, trát một lớp xi măng cho phẳng phiu là ổn.

 

Những người đến giúp xây chuồng heo, nghe tin nhà họ Lục sẽ lo cơm nước, ai nấy đều hăng hái ra sức. Nhà họ Lục vốn là một gia đình tử tế, mà dẫu sao, món ăn ở đây cũng ngon hơn hẳn món rau cải trắng hầm nhạt nhẽo trong nồi cơm tập thể mà họ đã phải ăn suốt ba bốn tháng ròng rồi!

 



 

Sau khi tính toán cẩn thận trong lòng, Lục Ngọc liền bắt tay vào làm món đậu phụ kho tương.

 

Chỉ vừa cho đậu phụ vào nồi, mùi thơm đã bắt đầu tỏa ra ngào ngạt.

 

Mấy bà, mấy chị đứng cả dậy, tò mò nhìn vào rồi xuýt xoa: “Trước đây chồng tôi nghe anh ba Phó nói Lục Ngọc nấu ăn ngon lắm, nay xem ra quả không sai chút nào!” Một món đậu phụ thôi mà cũng có thể nấu ra mùi vị hấp dẫn đến thế!

 

Tiêu Thái Liên nở nụ cười đầy hãnh diện. Cứ như thể, bất cứ thứ gì qua tay Lục Ngọc, đều trở nên thơm ngon hơn hẳn những người khác nấu.

 

Từ ngày cưới Lục Ngọc về, bữa cơm nhà họ Phó quả thực đã đổi vị, ngon lành hơn trước rất nhiều.

 

Món ăn do Lục Ngọc chế biến quả nhiên nhận được lời khen ngợi nhất trí từ tất cả mọi người.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu