Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 49

 

Cho tới khi về đến nhà, Phó Cầm Duy dựng chiếc xe đạp trước cổng nhà họ Phó. Lục Ngọc vẫn ôm chặt cứng lấy anh, tiếng thở đều đều từ phía sau vọng lại.

 

Phó Cầm Duy bất đắc dĩ, khẽ vỗ lên vai Lục Ngọc một cái: "Về đến nơi rồi."

 

Lúc này cô mới mơ màng tỉnh giấc, nhìn rõ khung cảnh xung quanh, lập tức ngồi bật dậy từ trên yên xe của Phó Cầm Duy. Vì quá gấp gáp, chân cô chạm đất đau điếng.

 

Phó Cầm Duy dựng xe đạp xong, anh mới quay lại nói: "Sao lại bất cẩn đến thế chứ?"

 

Người hàng xóm bên ngoài thấy vậy, liền ngó sang hỏi vọng hai người: "Chiếc xe đạp này ở đâu mà ra vậy?"

 

Phó Cầm Duy đáp: "Tôi mượn của đơn vị." Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Bà hàng xóm "ồ" lên một tiếng, rồi khúc khích cười: "Đúng là vợ chồng son, tình cảm thật mặn nồng."
TruyenLau
 

Dù bà ấy đã lập gia đình và có mấy mặt con, nhưng chưa từng được ông nhà chở về bằng xe đạp, lại còn ôm ấp tình tứ như thế, thật khiến người ta đỏ mặt.

 

Hai người bị ánh mắt trêu chọc của hàng xóm làm cho mặt đỏ bừng.

  TruyenLau

Họ về nhà, Lục Ngọc lấy những thứ đã mua ra. Con vịt tươi sống được ngâm nước để làm sạch, sau khi làm sạch, cô ướp vịt với gia vị, đợi một lát để khi kho thịt sẽ càng thêm đậm đà.

 

Trong lúc cô đang lúi húi chuẩn bị, Tiêu Thái Liên từ bên ngoài về, nhìn thấy con trai bèn hỏi: "Sao con lại về nhà lúc này?"

 

Phó Cầm Duy nói: "Hôm nay con xin nghỉ."

 

Tiêu Thái Liên thấy con trai trả lời rành rọt như vậy thì cũng không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ nói: "Sao xin nghỉ lại không báo trước một tiếng? Còn chiếc xe đạp này ở đâu ra vậy?"

 

Anh đáp: "Con mượn của lãnh đạo ạ."

 

Lục Ngọc không đợi mẹ chồng hỏi han về đống cổ cánh vịt này, cô chủ động nói: "Con muốn làm thử vài món ăn vặt để bày sạp bán xem sao."

 

Tiêu Thái Liên biết cô nấu ăn ngon. Lần trước cô chưng một bát tương ớt, đáy bát đều bị họ dùng bánh màn thầu thô ráp quét sạch sẽ.

 

Lục Ngọc nấu gì cũng ngon, mấy cô chị dâu trong nhà ai nấy đều quý mến cô.

 

Nhưng Tiêu Thái Liên chưa từng nghĩ dùng tài nấu nướng này để kiếm tiền. Bà nói: "Đừng có làm cái này, chẳng có gì vẻ vang cả. Con trai mẹ giờ là cán bộ cung tiêu xã, đừng để người ta chê cười nó."

 

Bà nhìn mấy chục cân cổ cánh vịt, nhíu mày nói: "Những thứ này đã tốn bao nhiêu tiền rồi hả con?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc lại nói: "Con bán hàng ở bên ngoài, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới tiếng tăm của anh ấy đâu, đúng không?"

 

Ở trước mặt mẹ chồng, cô không thể liếc mắt ra hiệu với Phó Cầm Duy, nhưng lại dùng ánh mắt thiết tha nhìn anh, hy vọng anh có thể giúp cô một tiếng.

 

Phó Cầm Duy vừa mới đỏ mặt, chưa kịp hoàn hồn, bây giờ lại thấy ánh mắt nhiệt thành đó của cô, anh ho khan một tiếng, vẻ mặt trở nên lúng túng.

 

Lục Ngọc hơi kinh ngạc, sao anh còn ngại ngùng như vậy chứ?

 

Tiêu Thái Liên thấy cô con dâu mới đưa ánh mắt âu yếm với con trai ngay trước mặt mình như vậy, chút bực dọc vừa nhen nhóm trong lòng cũng tiêu tan mất. Sau đó bà nói: "Đồ đã mua rồi thì cứ làm một lần đi. Nếu không kiếm được tiền, nhân lúc còn sớm mà thôi ngay ý định đó."

 

Lục Ngọc vừa nghe mẹ chồng đồng ý, lập tức khen bà là người mẹ chồng tốt nhất cả thôn.

 

Tính cách của Tiêu Thái Liên hơi giống con trai, ngoài mặt thì cứng rắn nhưng trong lòng lại mềm mỏng. Bà là một góa phụ một mình nuôi con, tính cách quật cường hơn nhiều.

 

Mấy người con dâu khác từng nhìn thấy vẻ đanh đá của bà, nên mỗi khi đối diện với bà đều sợ sệt như chuột thấy mèo.

 

Nhưng Lục Ngọc không hề sợ bà, còn ở bên cạnh cứ cười toe toét mà khen ngợi bà.

 

Bà chẳng có con gái, thế mà lại thấy cô con dâu út Lục Ngọc này thân thiết nhất. Chẳng trách thằng con trai kén cá chọn canh của bà cũng đối xử rất tốt với cô.

 

Bà Tiêu Thái Liên sắp không nén được nụ cười trên gương mặt, nói: “Được rồi, chỉ được cái miệng dỗ ngọt mẹ thôi.”

 

Giọng bà cũng trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ hẳn.

 

Lục Ngọc nói: “Mẹ ơi, mối làm ăn này của con ra trò lắm đấy, mẹ có muốn góp vốn không, kiếm được tiền con sẽ chia cho mẹ, mẹ cứ bỏ ra một tệ thôi.”

 

Lần này ngay cả Phó Cầm Duy cũng phải ngước mắt nhìn cô, gan cô cũng lớn thật. Bà Tiêu Thái Liên vốn coi trọng tiền nhất, lần này bà không quở trách cô đã là phúc lắm rồi, thế mà cô còn dám đòi bà xuất tiền ra.

 

Bà Tiêu Thái Liên dứt khoát lắc đầu.

 

Lục Ngọc nhận ra bà Tiêu Thái Liên cũng giống Phó Cầm Duy, thích được nịnh nọt, sau đó sẽ nói mãi không dứt.

 

Khiến bà Tiêu Thái Liên dở khóc dở cười, thấy con dâu út đã cất lời, đành đáp: “Chỉ một tệ này thôi đấy, không có lần sau đâu đấy!”

 

Tiếng chị ba Phó vang lên: “Cái gì một tệ cơ?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu