Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 326

 

Họ trò chuyện rôm rả suốt dọc đường, chẳng mấy chốc đã đến huyện bên cạnh.

 

Cửa hàng mà Lưu Bàng nhắc tới là một chi nhánh do tỉnh mở, tên là cửa hàng Nhân Dân số 3, rất có tiếng tăm.

 

Cửa hàng có tổng cộng ba tầng, nổi tiếng gần xa.

 

Từ sau khi cửa hàng này khai trương, rất nhiều người từ các huyện lân cận đều lặn lội đến đây để mua sắm.

 

Đặc biệt là khu quần áo nữ, nghe nói đều là hàng nhập từ Thượng Hải về, mẫu mã rất đẹp.

 

Lưu Bàng đỗ xe xong, ba người xuống xe đi vào cửa hàng. Từ xa đã thấy cửa hàng tấp nập khách ra vào.
TruyenLau
 

Vì sắp đến Tết rồi, hàng hóa vừa nhập về dồi dào, người mua kẻ bán đông như trẩy hội.

 

Lưu Bàng nói: “Chúng ta dạo lần lượt từng khu đi.” Rồi dẫn họ bắt đầu từ lầu một, vừa bước vào cửa đã thấy ngay khu bán t.h.u.ố.c lá, rượu, kẹo và trà.
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc vừa thấy liền muốn mua, đặc biệt là các loại kẹo trái cây. Không chỉ có kẹo quýt dẻo, mà còn có kẹo sô cô la nhân rượu – loại kẹo đặc biệt này khi nhấm nháp sẽ thấy vị rượu nồng nàn lan tỏa bên trong, bên ngoài lại được bao bọc bởi lớp sô cô la ngọt ngào.

 

Những nơi bình thường không hề có bán, quả nhiên cửa hàng của tỉnh có khác! TruyenLau

 

Phó Cầm Duy vừa nghe Lục Ngọc muốn mua, lập tức đồng ý. Cô lấy mỗi thứ một ít, ai ngờ tổng cộng đã hơn hai cân.

 

Sau khi Lục Ngọc đóng gói lại, cô lại mua thêm ít rượu và t.h.u.ố.c lá. Rượu và t.h.u.ố.c lá ở đây đầy đủ chủng loại hơn hẳn. Cha của Lục Ngọc vốn thích hút thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bình thường nếu có chút công việc đối ngoại hay tiếp khách, những gói t.h.u.ố.c lá có nhãn hiệu này xịn hơn nhiều so với loại t.h.u.ố.c lá sợi tự cuốn ở ngoài, coi như là hàng sang trong thôn. Cô mua một ít để dành phòng khi cần.

 

Về phần rượu trắng, Lục Ngọc đều mua loại rượu cân.

 

Giá rượu trắng chiết ra bán theo cân ưu đãi hơn nhiều. Lục Ngọc nấu ăn cũng thích bỏ chút rượu trắng vào, mà ở đây là rượu gạo thuần nấu ăn, rất nhiều người tranh nhau mua, xếp thành hàng dài. Lục Ngọc cũng không kém cạnh, mua tận hai mươi cân.

 

Trà cũng mua hai cân, bất luận là để nấu trứng lá trà, hay pha chút trà với sữa đặc cho mình đều được, giá cả phải chăng mà hương vị lại đậm đà.

 

Mới chỉ dạo qua một quầy hàng, nhưng họ đã xách không nổi đống đồ mình mua rồi.

 

Lưu Bàng quay trở lại, cho đồ lên xe, lại vội vã theo sau hai người họ. Vừa hay, anh ấy nhìn thấy Lục Ngọc đang đi tới quầy bán đồ ăn chín. Lưu Bàng mua chút tai heo và lạp xưởng, mấy món đó anh ấy đặc biệt thích ăn. Dù sao trong nhà cũng đã có tủ lạnh, chẳng may không ăn hết cũng có thể bỏ ngăn đá bảo quản.

 

Món này với Lưu Bàng thì chẳng khác gì quà vặt, nào có chuyện không ăn hết được. Lục Ngọc không mua, cô chỉ nhìn màu thôi đã biết họ pha không ít phẩm màu. Cô vẫn thích tự tay nấu nướng hơn.

 

Ở quầy bán đồ ngọt, Lục Ngọc mua hai cân bánh xốp đào, ba cân bánh trứng kiểu cũ. Loại bánh trứng này có trứng, có sữa bò, vị không thể sánh bằng bánh trứng lòng trắng, nhưng vì có dầu, có trứng nên cũng béo ngậy, thơm lừng. Hơn nữa, bánh trứng này có một ưu điểm lớn nhất là để được lâu. Bình thường, để đến mười ngày cũng chẳng lo ôi thiu. Sắp đến Tết rồi, trong nhà đông người, có thể mua một ít để dành.

 

Lục Ngọc cũng cảm thấy cửa hàng số 3 này quả thực rất sầm uất. Những mặt hàng vốn thường khan hiếm như xe đạp, máy thu thanh, ti vi đều được bày la liệt thành từng dãy. Trước mỗi quầy đều chen chúc đầy người. Lục Ngọc nhìn chiếc ti vi 14 inch giá ba nghìn tệ, nghe nói còn là thương hiệu Nhật Bản. Người ta bảo, dòng ti vi này danh tiếng lắm. Ở trong thôn mà muốn xem phim, đều phải ra đầu thôn xem chiếu bóng lưu động. Chẳng nhà nào có ti vi cả, nếu có một chiếc ti vi, cả thôn đều kéo nhau đến xem cho bằng được. Lục Ngọc thì chẳng mấy mặn mà với loại ti vi trắng đen thời thượng ấy.

 

Tầng hai là nơi bán một số quần áo và vật dụng phòng ngủ. Lục Ngọc nói với Phó Cầm Duy: "Sau này anh cũng là xưởng trưởng rồi, em phải chăm chút cho anh một chút mới được." Phó Cầm Duy vốn đã khôi ngô tuấn tú, nếu nghiêm túc sửa soạn thì càng thêm bắt mắt. Phó Cầm Duy nói: "Không cần đâu." Anh bình thường chẳng mấy khi để ý đến vẻ bề ngoài. Lục Ngọc vẫn kiên quyết. Người ta bảo, "người đẹp vì lụa". Ra ngoài, chẳng thể để người khác coi thường.

 

Sau đó, Lục Ngọc chọn cho anh một bộ tây trang đắt đỏ, bên trong phối với một chiếc áo sơ mi. Lúc thay đồ vào, mắt Lục Ngọc sáng rỡ. Lưu Bàng bên cạnh cũng phải ngẩn người. Anh biết Phó Cầm đẹp trai, nhưng không ngờ lại ra dáng đến thế! Lưu Bàng cũng nói: "Tôi cũng mua một bộ." Anh ấy có tiền, nhưng gu ăn mặc thì có vẻ không được tốt lắm, chỉ mong Lục Ngọc cũng chọn cho anh một bộ ưng ý.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu