Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 303

 

Chủ nhiệm phụ nữ đ.á.n.h giá cao Lục Ngọc, bà ấy cũng là người làm ăn, nhưng chẳng biết đầu óc cô ấy sao mà xoay vần nhanh nhạy đến thế.

 

May mà thôn họ có Lục Ngọc giúp đỡ, nếu không gặp chuyện thật sự chẳng biết xoay sở thế nào cho xuể.

 

Chủ nhiệm phụ nữ đã yên lòng phần nào, vội vã trở về thương lượng với trưởng thôn, cũng không nán lại đây lâu.

 

Bà ấy vừa đi, Lục Ngọc lấy áo quần trẻ con mà mấy chị dâu đã mang tới ra.

 

Sau đó tìm một tấm vải, trước đây Phó Cầm Duy ở cung tiêu xã, cũng từng mua một ít vải bán không cần tem phiếu.

 

Cô muốn thử một chút, tự mình may một chiếc áo con cho con, dù đẹp xấu ra sao, chung quy cũng là tấm lòng của người mẹ.

 

Nghĩ bụng không khó, vừa hình dung đến cảnh tự tay may đồ cho con, lòng cô lại càng thêm hớn hở, thế là bắt tay vào làm ngay.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc lấy kéo cắt hai tấm vải, nhưng tới lúc may lại có hơi khó khăn, những đường kim của cô còn hơi thô, lên đường may trông thật thô kệch.

 

May mà là áo con nít, mặc bên ngoài thôi.

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc may xong, cảm thấy hơi ngại ngùng, đúng là tay ngang, món đồ cô may chỉ coi được.

 

Nghe bên ngoài hình như có tiếng động, cô vội vàng giấu chiếc áo con mình vừa may vào dưới gối.

 

Rất nhanh tiếng động rõ hơn, thì ra là Phó Cầm Duy đã về đến nhà. Website TruyenLau.com

 

Trên mặt Phó Cầm Duy hiện rõ nét vui mừng, Lục Ngọc nhìn qua liền đoán được hẳn có tin vui.

 

Lục Ngọc hỏi: “Anh có chuyện gì mà vui thế?”

 

Trong mắt Phó Cầm Duy ánh lên vẻ nhẹ nhõm, anh nói: “Đúng là không giấu được em. Hôm nay em ở nhà ra sao rồi?” Anh khẽ vuốt má Lục Ngọc: “Em có ăn uống tử tế không đấy?”

 

Lục Ngọc đáp: “Có chứ!” Cô kể, buổi trưa đã tự nấu cho mình bát mì.

 

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay anh mua được ít tai heo, lát nữa anh sẽ trộn gỏi dưa chuột. Chỉ ăn dưa trộn thì hơi tẻ nhạt.” Thứ đồ ăn này vốn dĩ chẳng dễ mua chút nào, may mà Phó Cầm Duy ghé cung tiêu xã, nhờ người quen giữ hộ.

 

Lục Ngọc nghe xong đã thấy thèm thuồng: “Nghe thôi đã thấy ngon lắm rồi!”

 

Rồi cô lại hơi tò mò: “Sao hôm nay anh lại có hứng thú như vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy đáp: “Anh đã mua được xưởng rồi, khoản vay cũng gần như cầm chắc trong tay. Tuy còn vài thủ tục phải lo liệu, nhưng về cơ bản đã ổn thỏa.”

 

Ngừng lại đôi chút, Phó Cầm Duy tiếp lời: “Anh và Lưu Bàng, mỗi người sẽ giữ bốn mươi phần trăm cổ phần. Còn anh, anh sẽ có hai mươi phần trăm cổ phần quản lý!”

 

Lục Ngọc ngạc nhiên ra mặt: “Lưu Bàng chịu sao?”

 

Phó Cầm Duy gật đầu: “Đúng vậy. Anh đã bàn bạc xong với cậu ta rồi, việc quản lý xưởng này sẽ do anh đảm nhiệm!”

 

Để quản lý một cái xưởng, công sức bỏ ra không phải người thường nào cũng kham nổi.

 

Lưu Bàng vốn tưởng mình là con trai xưởng trưởng thì có thể gánh vác được, nhưng sau khi lên tỉnh học hành, cậu ta mới vỡ lẽ ra rằng chức xưởng trưởng phải lo liệu biết bao nhiêu việc.

 

Huống hồ đây là một xưởng nhỏ, phải gây dựng từ hai bàn tay trắng, càng cần bỏ ra nhiều thời gian và tâm sức hơn nữa.

 

Lưu Bàng đ.â.m ra hơi e ngại, chủ động tìm Phó Cầm Duy thương lượng, đề nghị Phó Cầm Duy đảm nhận. Cậu ta chỉ cần lo liệu một vài công việc đối ngoại, thế là được, cả hai đều có thể nhẹ nhõm hơn.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì tốt quá!” Cô cũng cảm thấy Phó Cầm Duy có năng lực, chỉ làm chân kế toán quèn thì có vẻ hơi lãng phí tài năng của anh ấy.

 

Phó Cầm Duy đặt tay lên bụng của Lục Ngọc, hỏi: “Bé con trong bụng có làm em mệt không?”

 

Lục Ngọc cười: “Nó còn bé tí tẹo mà, làm sao mà cảm nhận được gì chứ?”

 

Lần này, để chuẩn bị cho món cổ vịt treo gió, Lục Ngọc giao hẳn quyển sổ ghi chép của mình cho Phó Cầm Duy. Trong đó ghi chép tỉ mỉ từng công đoạn chế biến: cổ vịt phải ướp trước, sau đó đem chiên, rồi mới treo gió.

 

Món ăn này quả thực cần sự chế biến kỳ công.

 

Qua nhiều bước như vậy, món cổ vịt làm ra mới có hương vị đậm đà, phong phú.

 

Hơn nữa hương vị lại hợp với khẩu vị của đông đảo mọi người, đem chiên giòn rồi treo gió, thịt vịt sẽ càng thêm dai ngon. Thời gian bảo quản cũng được lâu, ít nhất là nửa tháng.

 

Phó Cầm Duy hiểu rõ tài nấu nướng của Lục Ngọc.

 

Chỉ cần nhìn qua công thức này, anh liền biết cô đã đặt biết bao tâm huyết vào đó.

 

Bên trong có bốn hương vị, một loại là hương vị truyền thống, một loại là cay nồng, một loại là thì là, và một loại ớt Ma Lạt làm tê đầu lưỡi.

 

Tất cả những bí quyết này được ghi chép cẩn thận trong một cuốn sổ tay, quả thực là thứ có tiền cũng khó mà mua được.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu