Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 48

 

Thời này, kem que hai xu một cây, mát lạnh giải khát, kem đậu năm xu, kem sữa tươi loại một hào. Kem mà Lục Ngọc nói là loại rẻ nhất đó.

 

Phó Cầm Duy nói: “Em cũng thật ky bo.”

 

Lục Ngọc không dám gật bừa thừa nhận: “Anh nghĩ xem, mỗi ngày một cây, mười ngày chính là hai hào, một tháng tức là sáu hào. Mà ngẫm nghĩ xem, ai nỡ mua kem hằng ngày chứ?”

 

Cô không ngừng hứa hẹn với Phó Cầm Duy.

 

Nếu Phó Cầm Duy không đồng ý, một mình cô thật sự không thể mang những món đồ kho kia tới bán.

 

Khóe miệng Phó Cầm Duy giật giật, nói: “Được thôi.”

 

Mắt Lục Ngọc lập tức sáng lên.

 

Anh nói: “Em nâng chân lên, tôi bôi t.h.u.ố.c cho em.”

 

Không biết từ đâu anh tìm được nước oxy già và tăm bông.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lục Ngọc sững người, sau đó thấy hơi e ngại, tuy hai người đã kết hôn, nhưng chưa từng đụng chạm thân thể: “Tôi tự làm được.”

 

Ngữ khí của Phó Cầm Duy nặng hơn một chút: “Em với không tới đâu.”

  TruyenLau.com

Anh luôn mang khí chất chính trực, giúp Lục Ngọc bôi t.h.u.ố.c mà lại còn tự nhiên hơn cả cô.

 

Trong văn phòng, chủ nhiệm đã sớm ra ngoài bàn chuyện với đơn vị cung cấp hàng, chỉ còn lại hai người họ ở đó.

 

Lục Ngọc nghĩ bụng một lát rồi cởi vớ ra, quả nhiên đi bộ suốt chặng đường vừa nãy khiến chân nổi bọng máu, bọng m.á.u vỡ ra, trông rất đáng sợ. TruyenLau

 

Phó Cầm Duy khom người, dùng tăm bông thấm nước oxy già nhẹ nhàng lau vết m.á.u bên trên.

 

Nước oxy già có tác dụng sát trùng, nhưng mỗi khi chạm vào vết thương ở chân đều sẽ nổi lên rất nhiều bong bóng, đau rát.

 

Lục Ngọc hít vào một ngụm khí lạnh.

 

Phó Cầm Duy nghe tiếng cô kêu khẽ, động tác nhẹ nhàng hơn một chút.

 

Sau khi bôi t.h.u.ố.c lên chỗ bọng m.á.u vỡ, anh nói: “Tôi mượn xe đạp của chủ nhiệm, em ngồi đằng sau nhé.”

 

Lục Ngọc nghe thấy tối nay không cần cuốc bộ về, trong lòng lại thấy vui như mở cờ, khen ngợi nói: “Anh thật giỏi quá đi!”

 

Phó Cầm Duy không quen với kiểu người nhiệt tình thẳng thắn như Lục Ngọc, tai hơi nóng lên, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ đứng đắn: “Tôi đi làm việc đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chân bị thương của Lục Ngọc còn đang để hờ ở đó, cũng chẳng thể đi lung tung được, cô xin Phó Cầm Duy một cây bút và một tờ giấy, rồi cũng ở bên cạnh viết viết vẽ vẽ.

 

Lục Ngọc viết vô cùng nghiêm túc, đợi anh làm xong, thấy cô vẫn đang cặm cụi viết.

 

Anh nói: “Em đang viết gì vậy?”

 

Lục Ngọc cười nói: “Tính toán vốn liếng cho món cổ vịt.”

 

Gia vị, chi phí sử dụng. Sau khi nấu chín cổ vịt còn sẽ hao hụt nước, bán đắt thì chẳng ai mua, bán rẻ thì chẳng lời được bao nhiêu. Cô phải dựa theo mức thu nhập bình quân ở đây tính toán lại.

 

Phó Cầm Duy đứng dậy, sau đó ra ngoài, trao đổi gì đó với chủ nhiệm ở bên ngoài, rồi quay lại tìm Lục Ngọc: “Chúng ta đi về thôi.”

 

Cô nói: “Mới buổi trưa mà.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Tôi xin nghỉ rồi.”

 

Lục Ngọc ồ một tiếng, lập tức cất tờ giấy vừa tính toán xong cho món cổ vịt vào trong túi. Sau đó đi giày vớ vào, Phó Cầm Duy tới dìu cô.

 

Lục Ngọc được anh dìu cánh tay, lưỡi như cứng đơ, ấp úng nói với anh: “Không cần đâu, tôi có thể tự đi được mà.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Đi thôi.”

 

Lục Ngọc biết anh được nhiều chị em trong cung tiêu xã để ý, nếu không cô gái kia sẽ không mãi gây sự với cô.

 

Nếu để người ta nhìn thấy, còn tưởng cô phô trương. Xin trời đất chứng giám, tuyệt đối không phải.

 

Sau đó Lục Ngọc rụt rè từ cổng chính của cung tiêu xã bước ra, Phó Cầm Duy giúp cô cầm những gia vị đã mua.

 

Một tay dìu cô, sau đó anh đẩy chiếc xe đạp màu đen ra, đôi chân dài của anh bước lên, đứng vững vàng trên xe. Số đồ đã mua được treo gọn gàng trên tay lái.

 

Sau khi Lục Ngọc lên ghế đèo hàng, hai tay vòng qua ôm chặt lấy vòng eo của anh, vòng eo anh thật thon gọn.

 

Khoảnh khắc Phó Cầm Duy bị Lục Ngọc ôm, người anh có chút cứng lại, rồi anh chậm rãi đèo cô về nhà trên chiếc xe đạp.

 

Lúc này Lục Ngọc mới cảm thấy phấn khởi biết bao, gió mát rượi mơn man gò má cô, thật sảng khoái.

 

Chẳng mấy chốc, Phó Cầm Duy lại khựng người lại, anh cảm nhận được má cô đang áp sát vào lưng mình.

 

Lục Ngọc dậy quá sớm, giờ ngồi trên xe, thế mà lại dựa vào lưng anh ngủ thiếp đi mất rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu