Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 461

 

Còn có cả món trứng xào cà chua, đã rất lâu rồi những người lao động ở công trường không được ăn trứng gà.

 

Thêm một phần canh rong biển thơm lừng, món chính là màn thầu độn và cơm trắng, riêng món chính đã có tới hai loại để lựa chọn.

 

Mỗi người đều tranh nhau bới một bát cơm đầy ú ụ, kèm theo hai vá rau, múc thêm chút canh, rồi vội vã tìm một chỗ ngồi xổm ăn ngấu nghiến.

 

Miếng trứng gà thơm ngậy kẹp vào cơm, ngon lành hết chỗ nói!

 

Húp thêm ngụm canh, vị tươi ngon ngọt lịm như tan chảy đến tận cuống họng.

 
Website TruyenLau.com
Xương gà đã được tẩm ướp đậm đà, gặm đến đâu là ghiền đến đó, có cả thịt lẫn xương.

 

Ăn cơm hộp công trường mãi rồi, bữa ăn này coi như là cao lương mỹ vị rồi. Website TruyenLau.com

 

“Ngon quá!” Có người cảm thán, nhưng đáp lại anh ta chỉ là những tiếng húp sùm sụp.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy những tay phàm ăn tục uống kia, chan canh vào cơm rồi húp soàn soạt như thể uống nước, ăn xong lại vội vàng đi xếp hàng tiếp. Họ nhanh mắt nhận ra còn dư thức ăn, liền cố chen chân để được xếp hàng thêm lượt nữa.

 

Những người này ai cũng ăn khỏe như vâm.

 

Chẳng cần nói đến họ, ngay cả Phó Cầm Duy và Từ Đại Nguyên, những người ngày thường vốn rất giữ ý, lúc này cũng ăn uống rất tự nhiên, chẳng còn câu nệ gì.

 

Canh là do Lục Ngọc tự tay nấu, còn mấy món khác đều là mấy chị dâu phụ trách. Lục Ngọc dặn cứ làm như cho người nhà ăn, nên bỏ nhiều dầu mỡ một chút.

 

Những chàng trai ăn khỏe này miệng mũi lấm lem dầu mỡ, vừa ăn vừa kêu oai oái khen ngon.

 

Vừa ăn hết một lượt, quay ra đã thấy hàng người lại xếp dài. May mà trước đây Lục Ngọc đã có kinh nghiệm, bảo người nấu nhiều cơm.

 

Mấy người thợ ăn thích mê, vội vàng hỏi: “Ngày mai còn được ăn cơm như vậy không?”

 

“Buổi tối cũng có thể ăn cơm các chị nấu sao?”

 

Có được cái gật đầu của chị dâu Từ, mọi người đều vui vẻ ra mặt: “Tốt quá rồi!”

 

Chị dâu Từ nói đồ ăn bữa tối sẽ được đổi món.

 

Ăn cơm xong, họ ngà ngà say cơm một lúc, rồi tấm tắc khen: “Vẫn là chị dâu nhà chúng ta thương anh em mình nhất!”

 

“Phó tổng cũng tốt bụng thật, nỡ mua thịt cho chúng ta ăn.”

 

“Nếu ngày nào cũng được ăn như vầy, không trả tiền cho tôi, tôi cũng nguyện ý ở lại làm!”

 

Người bên cạnh cười nói: “Coi cái chút tiền đồ của cậu kìa!” Thực ra trong lòng anh ta cũng nghĩ y như vậy, nhưng anh ta không dám nói ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị dâu Từ làm xong việc, quay lại dọn dẹp bát đũa. Buổi tối còn phải nấu thêm một bữa nữa, nên buổi chiều đã phải chuẩn bị sẵn sàng. Lúc này chị ấy thực sự nể phục Lục Ngọc không thôi.

 

Cô ấy biết đi đâu để mua đồ ăn vừa rẻ lại vừa ngon.

 

Giống như món xương gà mà mọi người vừa ăn, thực ra không tốn kém bao nhiêu cả.

 

Các công nhân ăn xong, ai nấy đều không ngớt lời khen ngon.

 

Buổi tối, Lục Ngọc nấu món tim gà xào thì là, tất cả mọi người đều ăn rất sảng khoái.

 

Làm xong việc, chị dâu Từ trở về nhà, Từ Đại Nguyên đã ngâm chân xong trong sân.

 

Chị dâu Từ cảm khái nói: “Bây giờ em gặp Lục Ngọc mới biết thế nào là người lợi hại. Vừa giỏi quản sổ sách, lại vừa giỏi nấu ăn!”

 

Đây đúng là người phụ nữ “giỏi việc nước, đảm việc nhà” mà người ta vẫn hay tấm tắc khen ngợi. Không giống như chị ấy, dù có lòng muốn giúp Từ Đại Nguyên, nhưng vì không biết chữ, chị ấy cũng chỉ có thể làm được mấy việc vặt vãnh.

 

Bữa ăn ở đây tốt lên, tin tức nhanh chóng lan ra các công trường xung quanh.

 

Công trình của họ khởi công sớm nhất, đã hoàn thiện gần một nửa. Xung quanh đó, các công trình khác cũng đang mọc lên như nấm.

 

Đến giờ nghỉ trưa, mấy tốp công nhân ở các công trình lân cận lại rủ nhau sang đây, ngồi hút t.h.u.ố.c lào, chuyện trò rôm rả.

 

Vốn dĩ những đội công nhân ở đây vẫn luôn tự hào, coi mình là “lão làng”, nhưng giờ đây lại bỗng dưng cảm thấy “lép vế”.

 

Trong khi họ vẫn ăn những suất cơm công trường đạm bạc thì bên này, bữa ăn đã có ba món, chất lượng hơn hẳn.

 

Cứ dăm ba hôm, chỗ Lục Ngọc lại nấu cho họ một bữa xương gà hầm khoai tây thịnh soạn.

 

Những người thợ ở công trường bên cạnh vốn tinh ranh, ngày thường vẫn anh anh em em, gọi nhau thân mật.

 

Đến bữa cơm, ai nấy đều tìm một chỗ ngồi xuống, thi thoảng còn có thể xin được một miếng nhỏ thức ăn từ bát của người khác. Dù không có thịt, thì ăn một miếng khoai tây dính chút mùi thịt cũng đã thấy ngon lành lắm rồi.

 

Ăn xong, họ vội vàng thốt lên đầy cảm thán: “Chỗ các anh đúng là sướng quá đi!”

 

Những người công nhân ở đây được khen cũng lấy làm hãnh diện, họ khoe: “Không chỉ ăn uống tươm tất, mà còn được phát lương đều đặn mỗi tháng.”

 

Các công nhân xung quanh nghe vậy đều ngớ người ra: “Các anh được lĩnh lương theo tháng sao?”

 

Họ vốn quen với việc chỉ được thanh toán một cục sau khi hoàn thành công việc, thậm chí còn nghe nói có nhiều ông chủ làm xong là bỏ chạy mất tích, tìm cũng chẳng biết tìm đâu. Giờ nghe thấy ở đây phát lương hàng tháng, bỗng chốc bát cơm công trường trên tay họ cũng trở nên nhạt nhẽo. Ai nấy đều sốt sắng hỏi: “Chỗ các anh còn tuyển người không?”

 

Mấy anh em của Từ Đại Nguyên cười đáp: “Tuyển chứ, càng đông người thì càng nhanh hoàn công thôi!”

 

Thế là, đến chiều, vài người ở công trường bên cạnh đã rục rịch ý định bỏ việc, và đến tối, họ đã có mặt tại chỗ của Từ Đại Nguyên để nhận suất cơm hộp của mình.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu