Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 274

 

Quả nhiên thứ ớt này còn ngon hơn cả anh Lưu tưởng tượng. Nhà anh quanh năm không thể thiếu ớt, mùa hè cũng vẫn mua, nhưng chưa bao giờ có cái cảm giác cay đến mức đã đời như lần này.

 

Nhà anh Lưu là một gia đình đông đúc, năm chục cân ớt ấy cũng chẳng thấm vào đâu. Thấy mọi người ai cũng xuýt xoa khen ngon, bà nội liền tự tay móc tiền túi, dặn anh đặt thêm hẳn một trăm cân nữa. Thứ ớt này quả thực vừa cay, vừa thơm, vừa ngon một cách khó cưỡng, cái cốt yếu là nó còn rất tươi, c.ắ.n vào giòn sần sật. Những bữa cơm túng thiếu, có nó mà kẹp với bánh mì, trộn cùng bát mì tôm ăn cũng thật là đưa đẩy.

 

Thấy các đồng nghiệp ai nấy đều thích thú với món ớt, anh Lưu liền nói: “Mẹ tôi cũng bận việc ở xưởng, chẳng có thời gian mà làm cho mọi người. Hay là thế này, tôi sẽ ghi lại cẩn thận phương pháp chế biến, để mọi người tự về làm lấy vậy.”

 

“Vậy cũng được!”

 

“Tốt quá rồi!”
TruyenLau.com
 

“Cũng chẳng biết loại ớt này được trồng cấy kiểu gì mà lại ngon đến thế!”

 

Những đồng nghiệp ban đầu không có ý định mua ớt, nay cũng nhao nhao bày tỏ muốn đi mua cho bằng được. Anh Lưu dặn dò: “Mọi người nếu muốn mua thì phải đi thật sớm đấy nhé, hôm qua tôi may mắn chạy nhanh chân, chứ không thì cả mớ ớt đã bị người của Xưởng Gang Thép mua sạch rồi.”
TruyenLau
 

Vừa nhắc đến Xưởng Gang Thép, ai nấy đều lập tức nổi lòng hiếu thắng, hùng hồn tuyên bố: “Lần này dù có nhịn đói cũng phải đi mua cho bằng được!”

  TruyenLau.com

“Nghe đâu mấy người bên đó còn khen món dưa chuột cũng chẳng tồi chút nào!”

 

Nhắc đến dưa chuột, anh Lưu mới nhớ ra: “À phải rồi, trong hũ ớt này tôi có ngâm kèm một ít dưa chuột đã muối sẵn. Vừa giòn, vừa cay, lại càng thêm phần đưa miệng.”

 

Vừa nãy mọi người đã được nếm thử món ớt ngâm tương, nghe anh Lưu nói vậy thì lập tức nhao nhao bàn tán: “Thế thì hôm nay phải mua ba cân dưa chuột và ba cân ớt, về làm kết hợp với nhau mới được!”

 

Dưới sạp, nhiều người hào phóng hơn thì ngỏ ý muốn mua hẳn mười hai cân. Ai cũng biết bên bán có chương trình mua năm cân tặng một cân, mà giá bình thường chỉ ba hào một cân, tính ra thế này chỉ còn khoảng hai hào rưỡi. Dù đắt hơn hồi hè một chút, nhưng với cái vị ngon này thì cũng là món hời, hoàn toàn có thể chấp nhận được.

 

Đồng nghiệp hỏi Tiểu Lưu: “Cậu muốn mua bao nhiêu cân ớt?”

 

Tiểu Lưu đáp: “Hôm qua đã đặt năm mươi cân rồi, định đặt thêm một trăm cân nữa!” Vừa dứt lời, người xung quanh ai nấy đều ngớ người ra.

 

“Đúng là nhà đông người ăn có khác.”

 

Tiểu Lưu nói: “Hết cách rồi, người nhà chúng tôi ai cũng thích ăn ớt, chừng này sợ còn chẳng đủ.”

 

Nghe anh nói thế, mọi người cũng sốt sắng muốn mua thêm một chút, sợ bị Tiểu Lưu mua hết sạch. Ớt ngon như vậy không chỉ để muối, cho dù cắt ra xào trứng cũng tuyệt vời.

 



 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chưa tới trưa, Lục Ngọc cùng mọi người vừa dựng sạp hàng ở đó, đã thấy cán bộ hậu cần của xưởng lò xo từ xa đi tới, nói: “Sau này mỗi ngày mang cho chỗ chúng tôi năm trăm cân rau củ, dưa leo, ớt, cà chua thì nhiều một chút, còn các loại rau khác thì kết hợp xen kẽ.”

 

Lục Ngọc và chủ nhiệm phụ nữ nhìn nhau, đây đúng là một niềm vui bất ngờ.

 

Cán bộ xưởng lò xo giải thích rằng sở dĩ họ mua nhiều như vậy là sợ công nhân của xưởng mình không mua được rau ngon để ăn.

 

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức đồng ý ngay tắp lự.

 

Đằng nào thì cũng là rau nhà trồng được, mọc đầy trong ruộng.

 

Đợi tới trưa, công nhân của xưởng gang thép và xưởng lò xo đều ùa đến, bên sạp hàng của Lục Ngọc lại bắt đầu bận rộn.

 

Công nhân xưởng gang thép điên cuồng mua dưa leo, cà chua. Đợi tới chiều, họ rửa sạch hai ba quả rồi ăn sống như trái cây, tất cả đều thanh ngọt, giòn tan.

 

Công nhân xưởng lò xo thì mua hết ớt. Tiểu Lưu lại đặt thêm một trăm cân nữa, điều này khiến công nhân xưởng gang thép tròn mắt ngạc nhiên. “Gì vậy, ớt cũng có thể coi như trái cây sao?”

 

Rau quả trái vụ của họ bán ra vô cùng chạy hàng.

 

Thường thì chỉ mất nửa tiếng là bán hết sạch.

 

Những công chức trong xưởng muốn đợi ăn cơm xong xuôi rồi mới thong dong ra mua sắm, nhưng khi họ tới nơi, sạp hàng đã dọn đi từ lúc nào rồi.

 

Người dân sống xung quanh xưởng không có nhiều tiền như công chức nhà máy, biết rau xanh bán chạy, cũng không dám tới mua.

 

Dù sao thì giá vẫn còn rất đắt, họ không nhịn được cảm thán: “Đến đây bán rau đúng là rất thông minh. Người của xưởng gang thép chẳng thiếu tiền, lại còn rất hào phóng trong khoản ăn uống.”

 

Rau quả trái vụ ba hào một cân như thế này quả thực không hề rẻ, cũng chỉ có công nhân xưởng gang thép mới dám mua mà không chớp mắt.

 

Đợi sau khi bán hết toàn bộ rau, xưởng sắp xếp cho họ đến nhà ăn dùng cơm trưa. Đầu bếp nhìn thấy Lục Ngọc còn chào hỏi: “Rau của thôn các cô ngon thật đấy.”

 

Hôm qua nhà bếp xưởng họ mua một ít về nấu, mọi người ăn cơm trưa ngon miệng hơn hẳn.

 

Ông đầu bếp nghĩ mãi không ra: rau trồng trái vụ, sao lại còn ngon hơn cả rau mùa hè chứ?

 

Lục Ngọc mỉm cười nói: “Đây đều là giống cây do lão giáo sư của chúng tôi dày công nghiên cứu và đã được cải tiến đấy ạ!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu